Từ năm 1999

Tin tức & Đánh giá Uy tín

26

năm

Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

Vé chính thức

Chọn chỗ ngồi của bạn

Từ năm 1999

Tin tức & Đánh giá Uy tín

26

năm

Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

Vé chính thức

Chọn chỗ ngồi của bạn

  • Từ năm 1999

    Tin tức & Đánh giá Sân khấu Uy tín

  • 26

    năm

    Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

  • Vé chính thức

  • Chọn chỗ ngồi của bạn

TIN TỨC

ĐÁNH GIÁ: Water For Elephants, Nhà hát Imperial Broadway ✭✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Ray Rackham

Chia sẻ

Ray Rackham đánh giá vở nhạc kịch mới Water For Elephants đang được công diễn tại Nhà hát Imperial trên đại lộ Broadway.

Ảnh: Murphy Made

Water For Elephants

Nhà hát Imperial

3 Sao

ĐẶT VÉ NGAY




Với phần âm nhạc từ nhóm nghệ sĩ PigPen Theatre, kịch bản của Rick Elice, bàn tay dàn dựng của đạo diễn Jessica Stone cùng sự góp sức đầy tính nghệ thuật xiếc của Shana Carroll, Water for Elephants là một vở nhạc kịch mới đầy mê hoặc và mãn nhãn; tuy nhiên, tác phẩm đôi khi vẫn chưa phân định rõ phân đoạn nào dành cho sân khấu chính và phân đoạn nào nên được tiết chế lại.

Mùa kịch nghệ năm nay, các rạp hát tại Phố 45 Tây dường như biến thành một phim trường thu nhỏ khi Water for Elephants gia nhập danh sách dài các tác phẩm ra mắt trong tháng 3 và tháng 4. Là tác phẩm thứ hai theo mô-típ từ sách lên phim rồi lên nhạc kịch (sau "The Notebook" vừa công diễn cách đây vài ngày và "The Outsiders" đang trong quá trình diễn tập), Water for Elephants là một kỳ quan sáng tạo, chứa đựng vẻ đẹp ngây ngô của trí tưởng tượng, khéo léo cân bằng giữa mạch truyện tự sự và màu sắc cổ tích.

Ảnh: Murphy Made

Cốt truyện khá đơn giản và dễ cảm; một ông lão phúc hậu (Gregg Edelman thủ vai với nét hoài niệm tuyệt vời) quay lại rạp xiếc và nhớ về quá khứ thời kỳ Đại khủng hoảng, khi ông chạy trốn khỏi bi kịch gia đình (được dàn dựng đẹp mắt qua các phân cảnh hồi tưởng) để gia nhập đoàn xiếc từ nhiều thập kỷ trước. Tiếp sau đó là mô-típ điển hình: chàng trai (Grant Gustin trong vai Jake với giọng hát mượt mà) gặp gỡ cô gái (Isabelle McCalla vai Marlena, ngôi sao sáng của đoàn). Cặp đôi phải lòng nhau qua những công việc chăm sóc thú (vì đây là rạp xiếc mà), nhưng trớ trêu thay cô gái lại là vợ của August - một chủ rạp xiếc đầy bản năng kiểm soát (do Paul Alexander Nolan thủ vai rất ấn tượng). Mọi tình tiết đều dự báo cho một thảm kịch sắp xảy ra, và với những gợi nhắc về một cuộc giẫm đạp ở đầu chương trình, các mảnh ghép dần hiện ra rõ rệt.

Dù kịch bản mang màu sắc Broadway quen thuộc, nhưng tư duy nghệ thuật được trình diễn lại vô cùng kinh ngạc. Nhà thiết kế hình ảnh David Bengali đã tạo nên một bức tranh toàn cảnh không ngừng biến đổi với những đám mây màu hổ phách và những vì sao tím rực rỡ, mang đậm hơi thở của một nước Mỹ đại ngàn. Trang phục của David Israel Reynoso gợi nhớ mạnh mẽ về thời đại nhưng vẫn đầy tươi mới. Sân khấu của Takeshi Kata được trang bị lụa dù, dây thừng, giàn giáo và đu dây; tất cả được sử dụng tài tình bởi đội ngũ diễn viên xiếc và thể dục dụng cụ tài năng, kết hợp nhuần nhuyễn với dàn diễn viên Broadway. Sự sáng tạo còn thể hiện qua những con rối trừu tượng đầy mê hoặc (do Ray Wetmore, JR Goodman và Camille Lebarre thực hiện), đặc biệt là phân cảnh của nghệ sĩ xiếc Antoine Boissereau với hình ảnh đầu ngựa và dải lụa trên không, tạo nên một cái kết đầy xúc động cho một kiếp thú hoang.

Ảnh: Murphy Made

Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều hoàn hảo. Đối với một tác phẩm có thiết kế tiến bộ như vậy, nội dung lại có phần quá truyền thống. Ngoài mô-típ người dẫn chuyện nhìn lại quá khứ, cấu trúc vở kịch đôi khi khiến người ta lầm tưởng đây là một bản dựng cũ. Ca khúc hài hước "Squeaky Wheel" dù được Sara Gettelfinger, Stan Brown và Joe De Paul thể hiện xuất sắc nhưng lại không mang lại hiệu ứng tiếng cười như mong đợi. Các tiết mục nhảy tập thể của Gustin hay Nolan gợi nhắc quá nhiều đến các vở cổ điển như "State Fair". Thú vị là những khoảnh khắc âm nhạc ấn tượng nhất lại nằm ở những khúc ca mang âm hưởng country-rock và bluegrass. "Easy Now" giúp McCalla tỏa sáng ở Hồi 1, "What Do You Do" là bản song ca ngọt ngào, và màn đồng diễn "I Choose The Ride" ở cuối chương trình thực sự là một điểm nhấn đáng giá.

Đáng tiếc thay, khoảnh khắc gây hụt hẫng nhất lại là sự xuất hiện của cô voi Rosie. Trong khi các con rối khác được thiết kế trừu tượng và gắn kết tinh tế với nghệ sĩ, Rosie lại trông giống như một nhân vật trong chương trình thiếu nhi, tạo ra sự lệch tông khó chịu. Sự rời rạc này càng lộ rõ khi trước đó, khán giả đã được thấy những bộ phận của Rosie xuất hiện lẻ tẻ một cách rất nghệ thuật qua sự điều khiển của Caroline Kane. Kết quả là hình ảnh này giống như một chú bò đạo cụ hơn là một tác phẩm nghệ thuật có hồn như trong "War Horse".

Với cấu trúc đôi chút mâu thuẫn giữa cách kể chuyện sáng tạo và nội dung có phần cũ kỹ, Water for Elephants có thể sẽ phải cạnh tranh gay gắt trong một mùa kịch đầy rẫy các vở nhạc kịch mới. Tuy nhiên, đây vẫn là một tác phẩm đáng thưởng thức với dàn diễn viên thực lực và đa tài bậc nhất Broadway hiện nay. Hãy đến xem, bạn chắc chắn sẽ thích thú!

Chia sẻ bài viết này:

Cập nhật những tin tức đặc sắc nhất về sân khấu kịch Anh ngay trong hộp thư của bạn.

Cập nhật ngay để sở hữu sớm nhất những tấm vé đẹp nhất, ưu đãi độc quyền và tin tức nóng hổi từ West End.

Bạn có thể hủy nhận tin bất kỳ lúc nào. Chính sách bảo mật

Theo dõi chúng tôi