TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Love, Love, Love tại Lyric Hammersmith London ✭✭✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Julian Eaves
Share
Julian Eaves đánh giá vở kịch Love, Love, Love của Mike Bartlett, hiện đang được công chiếu tại Lyric Hammersmith, London dưới sự chỉ đạo của Rachel O'Riordan.
Love, Love, Love Nhà hát Lyric, Hammersmith,
Ngày 11 tháng 3 năm 2020
5 Sao
Thật là một tác phẩm thành công rực rỡ mang đẳng cấp West End! Bản dựng đầy tài hoa của Rachel O'Riordan từ những lát cắt cuộc sống trung lưu của Mike Bartlett là một bức chân dung về quốc gia sắc sảo, phức tạp về mặt cảm xúc và đầy mâu thuẫn về đạo đức. Vở diễn ghi dấu ấn với màn trình diễn bùng nổ của Rachel Stirling, chỉ riêng sự hiện diện của cô cũng đủ khiến vé xem chương trình này sẽ sớm trở nên vô cùng khan hiếm.
Về cơ bản, đây là một vở kịch ba hồi được dàn dựng chỉn chu theo truyền thống tốt nhất của Anh. Tuy nhiên, Bartlett đã đưa hình thức quen thuộc này vào một địa hạt mới trong câu chuyện về Sandra (Stirling) và Henry (Patrick Knowles), theo chân họ qua ba giai đoạn định hình mối quan hệ lãng mạn. Trong hồi một, lấy bối cảnh năm 1967, tình yêu đầu chớm nở trong một căn hộ tồi tàn với cuộc gặp tình cờ giữa cô gái 19 tuổi Sandra và người em trai sinh viên của người hẹn hò với cô - Kenneth (Nicholas Burns thủ vai), một thanh niên tầng lớp lao động có phần lầm lì và gai góc. Cô như một luồng gió mới của thập niên 60 thổi vào phòng khách chật chội, nơi những chàng trai đối đáp bằng những lời thoại ngắn gọn kiểu Pinteresque. Được lồng trong khung cảnh tivi thập niên 60 cong vút tuyệt đẹp của Joanna Scotcher, vở kịch trông không khác gì một tập của 'Play For Today'.
Sau đó, hồi hai đưa chúng ta vào sự tiện nghi kiểu Thatcherite sạch bóng của phòng khách tông màu cam nhạt và xanh lá tại vùng ngoại ô Reading, nơi hai đứa trẻ đang tuổi đến trường - Jamie năm lớp 10 (Mike Noble đóng rất đạt) và Rose lầm lì (Isabella Laughland đầy lôi cuốn) - đang cãi vã và tị nạnh nhau. Henry trên danh nghĩa là chủ ngôi nhà này, nhưng người nắm quyền lực tối cao không nghi ngờ gì chính là một Sandra đầy quyền quý trong bộ âu phục màu kem rạng rỡ. Đây là nơi vở kịch thực sự bộc lộ phong cách cá nhân, tập trung vào hai nỗi ám ảnh kinh điển của giới thực dân: ngoại tình và con cái, với việc Scotcher đặt tất cả bối cảnh bên trong khung hình của một chiếc tivi năm 1990.
Sau những màn hài hước ở hồi giữa, mọi thứ chuyển sang tông màu trầm lắng và kịch tính hơn trong chương cuối của vở kịch, nơi một loại tình yêu khác xuất hiện. Một tình yêu cứng rắn. Ở hồi này, sân khấu được mở rộng và làm phẳng để mang hình dáng của một chiếc điện thoại thông minh phổ biến, bởi vì chúng ta đang ở năm 2011. Tại đây, vực thẳm ngăn cách giữa các thế hệ có vẻ như chưa bao giờ khó lấp đầy hơn thế. Đây cũng là nơi kịch bản chuyển đổi dữ dội nhất giữa sự hài hước huyên náo và nỗi đau khổ, đặt trong bối cảnh trống rỗng, lạnh lẽo nhưng sang trọng của những người hưu trí giàu có, cho thấy Bartlett cũng rất xuất sắc trong việc tạo ra sự bí ẩn và hồi hộp.
Với nhạc nền sôi động của Simon Slater và ánh sáng đầy phong cách của Paul Keogan, toàn bộ bản dựng này như một lời khẳng định hùng hồn rằng O'Riordan đang đưa Lyric Hammersmith vươn tầm cao mới, đẳng cấp hơn bao giờ hết. Rất đáng xem!
Ảnh: Helen Maybanks
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy