TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Mood Music, Nhà hát Old Vic ✭✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Mark Ludmon
Share
Mark Ludmon đánh giá vở kịch mới Mood Music của Joe Penhall tại Nhà hát Old Vic
Ben Chaplin (vai Bernard) và Seána Kerslake (vai Kat) trong vở Mood Music. Ảnh: Manuel Harlan Mood Music Nhà hát Old Vic
Ngày 4 tháng 5 năm 2018
Đánh giá: Bốn sao
Bất kỳ ai từng so sánh một buổi biểu diễn kịch mới với kịch bản được in lúc tập dượt đều hiểu rằng tác phẩm của một nhà văn có thể thay đổi nhiều thế nào một khi có sự tham gia của đạo diễn, biên kịch và diễn viên. Các phân cảnh có thể bị lược bỏ, lời thoại được thay thế và cái kết có thể đổi khác, biến nó thành nỗ lực mang tính tập thể dù áp phích vẫn chỉ ghi danh tác giả gốc. Trong Mood Music, Joe Penhall khám phá quá trình hợp tác này thông qua lăng kính công nghiệp âm nhạc, phân tích cuộc tranh chấp về bản quyền tác giả giữa nhà sản xuất nổi tiếng Bernard và nữ ca sĩ kiêm nhạc sĩ trẻ Cat sau khi họ cùng thực hiện một album.
Neil Stuke (vai Seymour) trong Mood Music. Ảnh: Manuel Harlan
Chúng ta được thoáng thấy cách họ cùng sáng tác trong phòng thu, thử nghiệm trên đàn keyboard và guitar, nhưng phần lớn thời gian, chúng ta thấy họ mổ xẻ trải nghiệm của mình với luật sư và chuyên gia tâm lý tương ứng, đan xen với nhau theo một phong cách trừu tượng đầy hiệu quả. Bernard hiện lên là một người đầy lôi cuốn, hài hước nhưng cũng ngạo mạn, thích kiểm soát và chai sạn cảm xúc khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp; trong khi đó, Cat lại tự ti, mãnh liệt và dễ bị tổn thương khi thấy mình bị đẩy vào ánh hào quang sân khấu trong lúc vẫn đang nỗ lực tìm chỗ đứng.
Pip Carter (vai Ramsay) trong vở Mood Music. Ảnh: Manuel Harlan
Vở kịch là một bản châm biếm thú vị về ngành âm nhạc với nhiều tình tiết gây cười sảng khoái và những góc nhìn sâu sắc đầy tò mò. Nó đặt ra các câu hỏi về những người làm nghệ thuật: điều gì thúc đẩy họ, thành công ảnh hưởng đến họ ra sao và tại sao nhiều ngôi sao lại có tính cách bị tổn thương đến vậy. Vở kịch cũng rất thời sự khi xem xét các mối quan hệ quyền lực, cả về khía cạnh giới tính lẫn những rủi ro bị bóc lột của các nghệ sĩ mới nổi. Penhall không cố gắng đưa ra các câu trả lời đơn giản, ngoại trừ việc gợi ý rằng thành công và danh vọng có thể là kẻ thù của sự sáng tạo thuần túy. Đồng thời, vở kịch cũng cho thấy sự cộng hưởng của các tư duy sáng tạo có thể tạo ra điều gì đó vượt trội hơn so với ý tưởng gốc của một cá nhân.
Seána Kerslake (vai Kat) trong Mood Music. Ảnh: Manuel Harlan
Ben Chaplin hóa thân hoàn hảo vào vai gã lãng tử quyến rũ Bernard, đầy hóm hỉnh trong sự thiếu đồng cảm với người khác, dù đó là đồng nghiệp hay vợ cũ. Seána Kerslake cũng xuất sắc trong vai Cat, lột tả được sự mong manh đầy trăn trở của một nghệ sĩ cũng như niềm đam mê âm nhạc mãnh liệt vô điều kiện. Họ được hỗ trợ đắc lực bởi Jemma Redgrave và Pip Carter trong vai các chuyên gia tâm lý, những người mà mọi nỗ lực nhằm làm sáng tỏ tính cách của cặp đôi cuối cùng đều vô vọng, không thể chạm tới cốt lõi của điều thúc đẩy những tài năng này. Thậm chí còn tách biệt hơn khỏi sự thuần khiết của âm nhạc là những "ác quỷ tất yếu" – các luật sư giải trí, do Kurt Egyiawan và Neil Stuke thủ vai.
Dưới sự đạo diễn nhịp nhàng của Roger Michell, Mood Music đã kịch hóa một cách hấp dẫn những áp lực về pháp lý và thương mại lên tài năng và sự sáng tạo. Dù có thể không đào quá sâu, nhưng vở kịch đã làm nổi bật cả mặt lợi lẫn mặt hại của bất kỳ nỗ lực sáng tạo nào muốn tìm kiếm khán giả.
Vở diễn kéo dài đến ngày 16 tháng 6 năm 2018
ĐẶT VÉ XEM MOOD MUSIC NGAY TẠI ĐÂY
Cập nhật những tin tức đặc sắc nhất về sân khấu kịch Anh ngay trong hộp thư của bạn.
Cập nhật ngay để sở hữu sớm nhất những tấm vé đẹp nhất, ưu đãi độc quyền và tin tức nóng hổi từ West End.
Bạn có thể hủy nhận tin bất kỳ lúc nào. Chính sách bảo mật