TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Vở nhạc kịch Pippin tại Garden Theatre London ✭✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Mark Ludmon
Share
Mark Ludmon đánh giá tác phẩm hồi sinh của nhạc kịch Pippin (Stephen Schwartz) tại Nhà hát The Garden thuộc The Eagle ở Luân Đôn
Ryan Anderson và dàn diễn viên vở Pippin. Ảnh: Bonnie Britain Pippin
Nhà hát The Garden, Luân Đôn
Bốn sao
Khi vở nhạc kịch kinh điển năm 1972 của Stephen Schwartz, Pippin, được hồi sinh trên sân khấu Broadway cách đây 7 năm, dàn diễn viên lên tới 24 người. Tại Menier Chocolate Factory ở Luân Đôn năm 2011, con số này giảm xuống còn 13. Nhưng tại sân khấu ngoài trời Garden Theatre thuộc The Eagle tháng này, tác phẩm chỉ được trình diễn bởi vỏn vẹn sáu diễn viên - và nó mang lại hiệu quả tuyệt vời, phần lớn nhờ vào những màn vũ đạo ấn tượng nhất mà tôi từng thấy trong một không gian kịch nghệ fringe nhỏ bé.
Do quy định giãn cách xã hội, không gian hiện vô cùng hạn chế, nên thiết kế sân khấu và đạo cụ trong bản dựng mới đầy tính giải trí của Steven Dexter đã được tinh giản hóa. Với thời lượng 90 phút không tính giải lao, vở diễn được cắt gọt khéo léo để tập trung vào cốt lõi của câu chuyện mà không làm mất đi niềm vui hay sự kỳ ảo vốn có. Dựa trên những câu chuyện về con trai của hoàng đế Charlemagne (tức Charles Đại đế), vở kịch theo chân hoàng tử trẻ Pippin trong hành trình tìm kiếm một cuộc sống "hoàn toàn trọn vẹn", học cách cân bằng giữa thực tế tầm thường và khát khao chạm tới những điều "phi thường". Tương tự vở Godspell năm 1971 của Schwartz, tác phẩm này được dàn dựng như một màn biểu diễn của một gánh hát hippie, nhưng với những nét chấm phá phá vỡ bức tường thứ tư - nơi các nhân vật, hay chính các diễn viên, cố gắng thoát khỏi kịch bản bị áp đặt.
Tsemaye Bob Egbe trong vai Trưởng đoàn và Ryan Anderson vai Pippin. Ảnh: Bonnie Britain
Ngoại trừ quãng nghỉ ngắn, mạch kể chuyện luôn đầy nhiệt huyết, được trình diễn với năng lượng và sự rõ nét bởi dàn diễn viên đa tài cùng phần nhạc đệm của giám đốc âm nhạc Michael Bradley. Tsemaye Bob-Egbe là một Trưởng đoàn đầy sức hút và uy quyền, dẫn dắt câu chuyện như một đạo diễn mang chút hơi hướng bạo chúa đầy ám ảnh. Ryan Anderson hóa thân xuất sắc vào vai Pippin, một chàng trai luôn bồn chồn và khao khát khám phá cuộc sống; anh thể hiện những bản hit như “Corner of the Sky”, “Morning Glow” và “Extraordinary” với sức quyến rũ lớn. Nhưng đây thực sự là một nỗ lực của cả tập thể, với các vai diễn khác được đảm nhận chắc tay bởi Harry Francis (Lewis và Theo), Dan Krikler (Charles), Tanisha-Mae Brown (Catherine) và quán quân Strictly Come Dancing 2016 Joanne Clifton - người đã mang đến những tiếng cười trong vai hoàng hậu mưu mô Fastrada và bà nội lẳng lơ Bertha. Cô tỏa sáng trong tiết mục đỉnh cao “No Time at All”, khích lệ khán giả cùng hát theo phần điệp khúc qua lớp khẩu trang.
Harry Francis vai Lewis và Joanne Clifton vai Bertha. Ảnh: Bonnie Britain
Cội nguồn cuối thập niên 1960 của vở diễn được nhấn mạnh qua trang phục "hippie" và họa tiết nhuộm loang (tie-dye) trên tường nhà hát do David Shields thiết kế, nhưng điểm nhấn thị giác ấn tượng nhất chính là phần vũ đạo và chuyển động do Nick Winston dàn dựng. Với những tham chiếu dí dỏm về các điệu nhảy phổ biến thập niên 60, các động tác vừa linh hoạt, tinh tế, vừa pha chút nhào lộn, đôi khi tưởng chừng như muốn bùng nổ khỏi không gian biểu diễn nhỏ hẹp. Trong thời điểm mà nhiều người trong chúng ta có lẽ cũng đang cảm thấy hoang mang về tương lai như Pippin, thì đây là một bản hồi sinh tràn đầy niềm vui và thực sự phi thường.
Diễn ra đến hết ngày 11 tháng 10 năm 2020
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy