Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

  • Since 1999

    Trusted News & Reviews

  • 26

    years

    best of british theatre

  • Official tickets

  • Pick your seats

ĐÁNH GIÁ: I Have A Bad Feeling About This, Vault Festival ✭✭✭✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Julian Eaves

Share

I Have A Bad Feeling About This

Lễ hội Vaults,

Ngày 22 tháng 2 năm 2018

5 Sao

Thật là một niềm vui khi khám phá ra bộ đôi tài năng đầy duyên dáng, xinh đẹp và sâu sắc như Harry Blake và Alice Keedwell, đặc biệt là khi họ được tỏa sáng trong một vở 'nhạc kịch hài' thú vị như thế này. Vở diễn vừa ra mắt tuần trước tại Lễ hội mới nhất của The Vaults, với sự dàn dựng tuyệt vời của Valentina Ceschi (đồng tác giả chương trình), tư vấn thiết kế của Emma Bailey, ánh sáng rực rỡ từ Richard Williamson, và những bước nhảy biên đạo sắc sảo của Jennifer Fletcher.

Đây là một trải nghiệm đầy đặn và rất đáng giá. Tiết mục mở màn, 'In Berkhamsted', là một lời đáp trả thông minh và sắc sảo trước sự tầm thường của cuộc sống ngoại ô, nhắm thẳng vào mục tiêu chính của chương trình. Nhưng đây là một mối quan hệ yêu-ghét đan xen, với Alice được ăn vận như một phiên bản thế kỷ 21 của những người vợ vùng Stepford (The Stepford Wives), với nụ cười hăm hở, mái tóc đen cứng đờ vì keo xịt và bộ váy tiệc tùng màu đỏ rực. Cô bị nhốt trong một chiếc hộp được vẽ bằng ánh sáng nhấp nháy trên sàn sân khấu đen kịch, trong khi xa xăm phía sau, những vì sao lấp lánh nhìn xuống những sự kiện vô nghĩa của tầng lớp nhân văn tự mãn. Đúng vậy, có một thông điệp đang được mổ xẻ ở đây. Lời bài hát do Alice viết thật hóm hỉnh, mang phong cách của Betjeman kết hợp với Fascinating Aida và Mapp & Lucia. Giọng hát của cô đầy lạc quan, trong khi anh đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng kiểu Chris Lowe, phong cách biểu diễn thản nhiên của Neil Tennant, đưa ra những lời bình luận châm biếm. Anh ấy chính là người liên tục có 'cảm giác không lành về việc này'. Alice vừa chuyển đến vùng nông thôn và đang cố gắng thiết lập cuộc sống mới, đặt mục tiêu dậy lúc 7 giờ sáng nhưng lại ghét bản thân vì 10 giờ mới ngủ dậy, rồi hối tiếc vì mình không giống như những người hàng xóm đang 'đạt được nhiều thành tựu'.

Tuy nhiên, Alice vẫn dấn bước. Sự lạc quan hiện thân. Tiết mục thứ hai của cô, một bản czardas giọng Rê thứ mang tên 'Our Local Pub', đầy sức sống kiểu Leslie Bricusse ('Thật tuyệt vời!'), nghe như sự kết hợp giữa Barbara Pym và Kathy Lette. Bài hát mô tả bước tiếp theo của cô: kết bạn. Cách tiếp cận của cô vô cùng trực diện. Điểm lôi cuốn của vở diễn là sự ám ảnh có phần điên rồ của cô không bị xã hội tẩy chay; ngược lại, cô được những người dân tốt bụng ở Hertfordshire hết lòng khích lệ. Điều thú vị là cô đã biến chúng ta, những khán giả, thành những nhân vật phụ, thậm chí còn nhờ một người tham gia đóng vai 'Sarah' (với lời thoại được in sẵn trên thẻ lớn). Cứ thế cô tiến bước. 'I Can Do This' là một bài thánh ca hùng hồn về sự quyết tâm của cô. Cô tổ chức một buổi tiệc: buổi họp mặt đầu tiên của sáng kiến 'câu lạc bộ ăn tối' (supper club) của mình. Blake dội gáo nước lạnh vào mọi nỗ lực của cô từ chiếc bàn phím bận rộn. Không hề nản chí, Alice vẫn tiến về phía trước.

'Thanks So Much For Coming' là một màn trình diễn tuyệt vời, đi kèm với chương trình ánh sáng lộng lẫy. Đây có vẻ là cao trào của chương trình, khi Alice kể về những hậu quả thảm khốc từ lần thâm nhập không thành công vào giới thượng lưu vùng Berkhamsted. Mọi thứ có thể sai lầm đều đã xảy ra. Cô tuyệt vọng. 'Alice, You Twat' là tiếng hát thẳm sâu, một tiết mục thực sự đẹp khiến khán giả chúng ta phải nín thở và dừng lại để suy ngẫm về một tâm hồn nhạy cảm bị mắc kẹt bên trong con quái vật tham vọng xã hội này. Có lẽ lỗ hổng duy nhất của chương trình là việc nối tiếp ngay sau đó bằng một bản ballad khác, 'Maybe I Need Someone To Talk To', vô tình làm giảm bớt hiệu ứng cảm xúc vốn đã rất đắt giá của bài trước. Tôi tin rằng các tác giả sẽ sớm điều chỉnh điều này. May mắn thay, nó không kéo dài quá lâu.

Một sự khích lệ bất ngờ xuất hiện sau thất bại, nơi tinh thần khoan dung kiểu Dickens mỉm cười bao dung trước những sai lầm của Alice, cho phép cô trở lại với tầng lớp thượng lưu văn minh. Một màn kết thúc sôi động khép lại chương trình với sự tham gia nhiệt tình của khán giả: 'There's Not A Magic Happy Ending'. Lời bài hát được in trên các tờ giấy rải rác khắp khán phòng từ đầu buổi diễn và giờ là lúc chúng ta sử dụng chúng. Điều chúng ta không lường trước được là giai điệu khá lắt léo: tất cả phải lắng nghe thật kỹ để cùng nhau hát đúng. Thật là một trải nghiệm gắn kết kỳ diệu! Và thật thỏa mãn khi đạt đến đoạn cao trào đa âm sắc ở điệp khúc cuối: nghệ thuật thực sự đã chữa lành những vết thương của cuộc đời. Chúng ta ra về với cảm giác nhẹ nhõm hơn lúc mới đến.

Nói cho cùng, chúng ta còn mong đợi gì hơn thế nữa, đúng không?

TÌM HIỂU THÊM VỀ LỄ HỘI THE VAULT

GHÉ THĂM THE HOUSE OF BLAKEWELL

Chia sẻ bài viết này:

Chia sẻ bài viết này:

Get the best of British theatre straight to your inbox

Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.

You can unsubscribe at any time. Privacy policy

FOLLOW US