TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Sex/Crime, Nhà hát Soho London ✭✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
paul-davies
Share
Nhà phê bình Paul T Davies đánh giá Sex/Crime, vở kịch mới đầy táo bạo của Alexis Gregory đang được công diễn tại Soho Theatre.
Ảnh: Matt Spike Sex/Crime
Soho Theatre
Ngày 22 tháng 1 năm 2020
Đánh giá: 4 Sao
Vở kịch trào phúng đầy mãnh liệt của Alexis Gregory lấy bối cảnh tại một phòng chơi trên tầng gác mái – một không gian dành riêng cho những người đàn ông đồng tính thực hiện những ảo tưởng dục vọng theo kịch bản sẵn có, với đầy đủ các điều khoản thỏa thuận được ký kết. Hai người đàn ông, được định danh đơn giản là A và B, gặp nhau để tái hiện lại những vụ án chấn động của một sát nhân hàng loạt đồng tính khét tiếng, nhằm thỏa mãn khoái cảm cá nhân và vì một cái giá xứng đáng. Tuy nhiên, B lại muốn cuộc chơi kết thúc bằng cái chết thực sự, và thông qua đó, Gregory khám phá cách truyền thông xây dựng hình ảnh cũng như sự lãng mạn hóa bạo lực trong xã hội hiện đại.
Ảnh: Matt Spike
Vở kịch còn chạm đến nhiều khía cạnh khác; nó đào sâu vào nỗi ám ảnh đồng tính tự ghét bỏ (internalised homophobia), việc những người đàn ông đồng tính phải gánh chịu những luồng tư tưởng thù ghét tàn độc hướng về phía mình. Tôi rất ấn tượng khi tác phẩm không hề né tránh những góc khuất được gọi là mặt "tối" trong đời sống tình dục nam giới đồng tính, bao gồm BDSM và sự hoán đổi quyền lực – một sự thay đổi đầy mới mẻ so với những hình ảnh cơ bắp, nhẵn nhụi và có phần "sạch sẽ hóa" giới tính mà chúng ta thường thấy. Vở kịch cũng mang đậm tính châm biếm và hài hước, công kích trực diện vào giới Queer, truyền thông và sự tò mò bệnh hoạn của công chúng đối với những vụ giết người. Tại sao không ai gọi một kẻ sát nhân dị tính là "sát nhân hàng loạt dị tính", nhưng giới tính của những kẻ sát nhân đồng tính lại luôn bị đem ra làm tâm điểm?
Ảnh: Matt Spike
Jonny Woo thể hiện một A đầy bí ẩn và quyền lực trong vai trò người làm chủ, nhưng liệu anh ta có thực sự nắm quyền kiểm soát? Anh ta đã dàn dựng các kịch bản một cách hoàn hảo; mọi thứ đều được sắp đặt sẵn, trong khi xã hội bên ngoài đang dần tan rã, thì căn phòng trừng phạt của anh ta lại là một "không gian an toàn". Chính Gregory vào vai B với một lối diễn xuất đậm chất "high camp" bóng bẩy đúng như ý đồ của tác giả, trong khi các phân cảnh bạo lực được cách điệu hóa cao độ nhờ sự kết hợp hiệu quả với kỹ thuật ngắt đèn (blackout). Sự tương tác giữa hai diễn viên rất ăn ý, và phong cách của vở diễn gợi nhắc tôi đến một số tác phẩm của Berkoff, đặc biệt là chiếc gương phản chiếu của Decadence. Nó cũng khiến tôi nhớ về Night Sweat của Robert Chesley – một trong những vở kịch đầu tiên của Mỹ về đại dịch AIDS, nơi những người đàn ông mắc bệnh tìm đến một câu lạc bộ để chọn cho mình cái chết như ý nguyện. Cá nhân tôi cảm thấy nếu tiết chế chất "high camp" đi một chút để làm nổi bật những sắc thái tinh tế hơn trong kịch bản thì sẽ tuyệt vời hơn, vì bản dàn dựng này đôi khi thiên về một tông giọng duy nhất. Tác phẩm kinh điển Shopping and Fucking của Ravenhill cũng là một nguồn ảnh hưởng rõ rệt, nơi chủ nghĩa tự nhiên giúp lột tả các chủ đề về thương mại hóa và quyền lực một cách sắc sảo hơn.
Tuy vậy, đây vẫn là một giờ đồng hồ đáng nhớ tại nhà hát, với một cú lật kèo (twist) đầy ấn tượng. Cả hai diễn viên đều diễn xuất rất lôi cuốn, quyến rũ và đầy bí ẩn. Đây lại là một tác phẩm LGBTQ chất lượng nữa được ra mắt tại Soho Theatre.
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy