TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Vở kịch The Go-Between tại Nhà hát Apollo ✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Douglas Mayo
Share
Gemma Sutton, William Thompson và Michael Crawford trong vở The Go-Between. Ảnh: Johan Persson The Go-Between
Nhà hát Apollo
8 Tháng 6 năm 2016
3 Sao
The Go-Between là một vở nhạc kịch mới dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của L P Hartley, xuất bản lần đầu vào năm 1953.
Có lẽ tôi hơi lạc quẻ khi đánh giá tác phẩm này, vì tôi chưa từng đọc nguyên tác, cũng chưa xem bộ phim năm 1971 với sự góp mặt của Julie Christie và Michael Bates, hay bản chuyển thể trên truyền hình của BBC năm 2015. Vì vậy, tôi đã đến với buổi diễn bằng một tâm thế hoàn toàn mới mẻ.
Jenni Bowden, Issy van Randwyck, Gemma Sutton, Stuart Ward và Luke Green trong vở The Go-Between. Ảnh: Helen Maybanks
The Go-Between là một vở kịch ký ức xoay quanh nhân vật Leo Colston. Khi còn trẻ, cậu đã dành một mùa hè tại dinh thự Brandham Hall ở Norwich cùng người bạn học Marcus. Khi Marcus lâm bệnh, Leo vô tình trở thành người đưa thư bí mật giữa Marian và chàng nông dân địa phương Ted, những kẻ đang có một cuộc tình vụng trộm. Vì Marian đã đính hôn với Tử tước Trimingham, chuyện đổ vỡ chỉ còn là vấn đề thời gian. Câu chuyện được dẫn dắt khi Leo lúc về già quay trở lại sau nhiều năm và phải đối diện với những sự kiện đã xảy ra từ quá khứ xa xôi đó.
Bối cảnh của The Go-Between được dàn dựng tĩnh, trông như một dinh thự nông thôn rộng lớn đã bị bỏ hoang. Những ô cửa sổ lớn mở toang, cỏ dại mọc um tùm, nhưng giữa khung cảnh suy tàn đó là một chiếc rương lớn đựng những cuốn sách cũ và cuốn nhật ký của Leo thời trẻ – thứ khơi gợi lại những ký ức trong ông. Leo lúc già luôn bị ám ảnh bởi những bóng ma của quá khứ, khi từng nhân vật trong vở kịch dần lộ diện.
Mọi thứ bắt đầu khá triển vọng, nhưng The Go-Between nhanh chóng sa lầy vào một sự nhạt nhòa, một trạng thái mà vở diễn không bao giờ gượng dậy nổi bất chấp những nỗ lực hết mình của dàn diễn viên.
Michael Crawford, William Thompson và Gemma Sutton. Ảnh: Johan Persson
Vào vai Leo lúc về già, Michael Crawford có vẻ là một lựa chọn không thể phù hợp hơn. Nhân vật Leo của ông với dáng vẻ lom khom, tiều tụy luôn túc trực trên sân khấu, dõi theo những bóng ma quá khứ lật mở câu chuyện. Đó là một màn trình diễn tuyệt vời trong một vở nhạc kịch thiếu đột phá.
Ông liên tục trò chuyện và sau đó đối chất với chính bản thân mình thời trẻ, do William Thompson thủ vai trong đêm diễn này. Cả Thompson và Archie Stevens (trong vai Marcus) nhiều lần suýt chút nữa đã chiếm trọn hào quang của các diễn viên người lớn. Sức sống của họ bùng nổ trên sân khấu phần lớn nhờ vào những lời thoại được viết vô cùng tinh tế bởi David Wood.
Gemma Sutton, Michael Crawford và William Thompson trong vở The Go-Between. Ảnh: Johan Persson
Trong vai Marion, Gemma Sutton hoàn toàn quyến rũ. Thật dễ hiểu tại sao Leo thời trẻ lại bị cô cuốn hút đến vậy. Stuart Ward thủ vai Ted, xuất hiện lần đầu khi đang tắm bên khúc quanh con sông. Cũng giống như Marian, Ted dễ dàng kết bạn với Leo trẻ tuổi, và một cách đầy khéo léo, anh được đan cài vào bi kịch của câu chuyện. Cả hai đều duyên dáng và cực kỳ dễ mến, nhưng có lẽ một trong những khía cạnh thú vị nhất của vở diễn này là việc mỗi người lớn trong kịch đều có thể thay đổi thái độ ngay lập tức, trở nên xấu xa và ích kỷ khi hoàn cảnh của họ thay đổi. Sutton và Ward diễn xuất rất tuyệt vời, cùng với Crawford và hai cậu bé đã mang lại những khoảnh khắc đáng nhớ nhất cho một buổi tối vốn dĩ khá tẻ nhạt. Tôi biết mình cứ dùng từ đó, nhưng thật khó để mô tả nó bằng cách nào khác.
Stuart Ward. Ảnh: Helen Maybanks
Đa số dàn diễn viên của The Go-Between đều nỗ lực hết mình để giữ cho vở diễn sống động. Vai Trimingham của Stephen Carlisle, ông Maudsley của Julian Forsyth và Denys của Silas Wyatt-Barke đặc biệt ấn tượng, nhưng ngay cả họ cũng không thể khỏa lấp được phần âm nhạc thiếu sức sống của Richard Taylor.
Phần đệm nhạc cho The Go-Between chỉ là một cây đàn piano duy nhất đặt trên sân khấu, được nghệ sĩ Nigel Lilley chơi rất hay. Tuy nhiên, trong giờ giải lao, những khán giả ngồi quanh tôi đều nhận xét rằng chỉ có độc nhất một cây piano đệm cho một vở diễn tại West End, với giá vé tiêu chuẩn West End, là một nỗi thất vọng lớn, và tôi phải thú thực là mình đồng ý với họ. Thế nhưng, có lẽ dù có một dàn nhạc lớn hơn cũng chẳng thể giúp phần nhạc này trở nên đa dạng hơn được.
Nghe nói The Go-Between vốn dĩ là một vở kịch nói, và hiếm hoi thay, kịch bản của David Wood không phải là vấn đề ở đây. Vở diễn thất bại chính vì âm nhạc – thứ hụt hơi ở mọi phân đoạn. Nếu bạn đến xem The Go-Between để nghe Michael Crawford trình bày những ca khúc kiểu Bóng ma trong nhà hát (Phantom), bạn sẽ thất vọng tràn trề. Chẳng có bài hát thực thụ nào, cũng không có khoảnh khắc âm nhạc nào đọng lại trong trí nhớ sau khi xem xong.
Có lẽ nếu nghe đi nghe lại nhiều lần, tôi sẽ cảm nhận được cái hay của âm nhạc, nhưng thật khó để tôi bỏ tiền mua thêm một chiếc vé nữa khi mà còn bao nhiêu vở diễn khác đang chờ đợi tại West End.
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy