Từ năm 1999

Tin tức & Đánh giá Uy tín

26

năm

Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

Vé chính thức

Chọn chỗ ngồi của bạn

Từ năm 1999

Tin tức & Đánh giá Uy tín

26

năm

Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

Vé chính thức

Chọn chỗ ngồi của bạn

  • Từ năm 1999

    Tin tức & Đánh giá Sân khấu Uy tín

  • 26

    năm

    Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

  • Vé chính thức

  • Chọn chỗ ngồi của bạn

TIN TỨC

ĐÁNH GIÁ CHI TIẾT: Vở nhạc kịch John and Jen, Nhà hát Union ✭✭✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Julian Eaves

Share

John and Jen

Nhà hát Union

Ngày 12 tháng 9 năm 2016

4 Sao

Đặt vé ngay

Người Mỹ vốn chuộng sự lãng mạn ủy mị. Đó là một nhận định thường thấy khi nói về kịch nghệ Hoa Kỳ, và cũng là yếu tố gây khó khăn khi đưa các tác phẩm sân khấu, truyền hình hay điện ảnh Mỹ sang thị trường Anh – nơi vốn có cái nhìn đời thực tế và châm biếm hơn. Đây chắc chắn là rào cản đối với một vở nhạc kịch thính phòng tinh tế và thanh tao như thế này. Tuần này, Nhà hát Union đã chào đón chuyến lưu diễn 6 ngày của MOD Theatricals, một đoàn kịch trẻ đầy sáng tạo đến từ Liverpool, với bản dựng thông minh và đầy cảm xúc cho tác phẩm hai nhân vật của Andrew Lippa và Tom Greenwald. James Lacy và Sharon Byatt đã hóa thân vào hai nhân vật tiêu đề trong bản dựng linh hoạt và đầy lôi cuốn của đạo diễn Sam Donovan – sự kiện đánh dấu màn ra mắt "đầy đủ quy mô" của MOD. Vở diễn từng ra mắt vào tháng 5 năm nay tại Nhà hát Lantern (hiện đang tạm thời đóng cửa) và hầu hết ê-kíp đó đã đồng hành cùng tác phẩm trong lần chuyển đến London này.

Lacy và Byatt kết hợp với nhau cực kỳ ăn ý, tạo nên một sự đồng điệu đầy mãn nhãn. Lacy là một diễn viên tài năng với giọng hát đẹp cùng bề dày kinh nghiệm đáng nể, trong đó có nhiều tác phẩm tại Union; Byatt cũng vô cùng dày dặn kinh nghiệm, đặc biệt là tại West End, với cách nhả chữ và truyền tải vừa thanh thoát vừa tinh tế. Xuất thân từ kịch nói, Donovan đã tiếp cận tác phẩm này theo hơi hướng của một vở kịch tâm lý: dù vậy, ông rõ ràng rất hào hứng với những khoảnh khắc đậm chất "showbiz" trong kịch bản. Điểm nhấn rực rỡ nhất của bản dựng lần này chính là phân cảnh nhại lại chương trình trò chuyện thực tế trên TV, nơi các nhân vật chính được thoát ly khỏi vai diễn và căn nhà vốn dĩ ngột ngạt (nếu không muốn nói là giam cầm) để hóa thân vào những vai diễn có sức tưởng tượng rộng mở hơn.

Theo tôi, điều này cho thấy tiềm năng trong tác phẩm mà các tác giả dường như chưa khai thác hết: khi các nhân vật có thể "diễn tả" câu chuyện của mình, khi khán giả được trực tiếp "thấy" những gì đang xảy ra với họ, sự kết nối với cuộc đời nhân vật trở nên vô cùng mạnh mẽ. Ngược lại, khi chúng ta chỉ được nghe họ kể về những sự kiện đã xảy ra ở nơi khác, liên quan đến những người khác mà chúng ta chưa bao giờ gặp, hiệu ứng kịch tính bị giảm sút đáng kể. Và khi phần lớn thời gian được dành để kể chuyện gián tiếp như trong tác phẩm này, bầu không khí cảm xúc trong khán phòng nhìn chung sẽ thấp hơn mức kỳ vọng. Donovan đã cố gắng thổi vào từng cảnh quay sự năng động và cụ thể nhất có thể, nhưng vẫn có nhiều lúc ông dường như đang phải gồng mình để tạo ra hành động từ những tình huống vốn dĩ tĩnh tại.

Một yếu tố khác cần nhắc tới là âm nhạc của Lippa và lời thoại của Greenwald (cả hai cùng soạn kịch bản). Đôi lúc, chúng rất tươi sáng, sắc sảo, mang cá tính mạnh và giàu biểu cảm. Tuy nhiên, cũng có những đoạn dài lạm dụng các mô típ hòa âm, nhịp điệu và giai điệu quen thuộc, cùng những lời tự sự khá chung chung – điều này thực sự là một thử thách cho hai diễn viên khi họ phải gánh vác toàn bộ sức nặng của vở diễn. Hoàn toàn xứng đáng dành lời khen cho James và Sharon vì họ đã khiến khán giả thực sự quan tâm đến số phận của John và Jen, ngay cả khi chất liệu kịch bản đôi chỗ không hề dễ dàng để truyền tải.

Họ cũng nhận được sự hỗ trợ tuyệt vời từ ê-kíp: George Francis là một Giám đốc Âm nhạc tài năng hiếm có, đáng nể hơn khi anh ấy tự học nghề qua thực tế sau khi tốt nghiệp trung học. Ban nhạc ba người của anh đã chơi tuyệt hay xuyên suốt vở diễn, đảm bảo tiếng vang của diễn viên được trọn vẹn ở mọi cung bậc cảm xúc. Điều này còn có sự góp sức của hệ thống tăng âm (vốn ít dùng tại Union) được điều phối bởi Thomas Evans. Sean Gibbons đảm nhận phần thiết kế và phục trang đầy tính chân thực, còn Oliver Bush đã mang đến phần ánh sáng vô cùng lộng lẫy.

MOD Theatricals đã có một màn chào sân London vô cùng ấn tượng. Tôi tin chắc rằng chúng ta sẽ còn nghe nhiều về họ trong tương lai. Vậy nên, hãy để mắt tới đoàn kịch này, và khi thấy tên họ trên bảng quảng cáo: đừng ngần ngại, hãy đặt vé ngay!

TÌM HIỂU THÊM VỀ NHÀ HÁT UNION

Chia sẻ bài viết này:

Chia sẻ bài viết này:

Cập nhật những tin tức đặc sắc nhất về sân khấu kịch Anh ngay trong hộp thư của bạn.

Cập nhật ngay để sở hữu sớm nhất những tấm vé đẹp nhất, ưu đãi độc quyền và tin tức nóng hổi từ West End.

Bạn có thể hủy nhận tin bất kỳ lúc nào. Chính sách bảo mật

Theo dõi chúng tôi