Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

  • Since 1999

    Trusted News & Reviews

  • 26

    years

    best of british theatre

  • Official tickets

  • Pick your seats

ĐÁNH GIÁ: Monstersongs, Nhà hát The Other Palace ✭✭✭✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Julian Eaves

Share

Julian Eaves đánh giá tác phẩm Monstersongs của Rob Rokicki tại Sân khấu Studio The Other Palace.

Monster Songs

The Other Palace Studio

Ngày 6 tháng 11 năm 2018

5 Sao

Rob Rokicki có thể chưa phải là một nhạc sĩ được biết đến rộng rãi tại xứ sở sương mù, nhưng chắc chắn anh xứng đáng được như vậy.  Trong một vài buổi diễn tuần này, chúng tôi đã có cơ hội thưởng thức buổi hòa nhạc giới thiệu tác phẩm mới nhất của nghệ sĩ người Mỹ này: một chuỗi 12 ca khúc dựa trên các nhân vật phản diện nổi tiếng từ thần thoại, truyện cổ tích và truyện kinh dị, mỗi bài hát khám phá một thời đại, thái độ và phong cách âm nhạc khác nhau.  Đây là thành quả tinh túy sau nhiều năm sáng tạo, một phần lấy cảm hứng từ sự hợp tác với nghệ sĩ đồ họa David O'Neill, người có những hình ảnh lấp đầy cuốn sách giới thiệu đi kèm đĩa CD — những hình ảnh này cũng được chiếu lên tường của studio cho buổi diễn cháy vé tối nay. Đây là một trong những bản nhạc mới ấn tượng nhất mà chúng tôi được nghe trong thời gian qua với vô vàn điều thú vị.

Và quả thực chúng tôi đã rất tận hưởng.  Rokicki đã làm việc cùng một đạo diễn xuất sắc, Ryan Watson, và nhà sản xuất trẻ đầy triển vọng Denise Koch, người có tầm nhìn và sự quyết đoán đã hiện thực hóa toàn bộ dự án này.  Cùng nhau, họ đã tập hợp một đội ngũ tài năng để trình diễn những ca khúc mới tuyệt vời này.  Chính Rokicki, một nghệ sĩ trình diễn điêu luyện, đã chỉ đạo từ cây đàn piano, được hỗ trợ bởi dàn nhạc rock đỉnh cao gồm Amy Davis với tiếng vĩ cầm trữ tình đẹp đẽ, Connor Arnold và John Caddick với những tiếng guitar mang hơi thở của các sân vận động lớn, và Gareth Thompson đảm nhiệm nhịp điệu mãnh liệt trên bộ gõ.

Các ngôi sao đang lên của West End, Tyrone Huntley và Cleopatra Higgins, đã dẫn dắt tiết mục mở màn 'Monsterbaby', một ca khúc grunge dồn dập, mở ra bầu không khí kịch tính nhưng u tối với điệp khúc kiểu Frankenstein, 'We made a monster, baby'.  Rokicki sử dụng ngôn từ với sự chính xác và dí dỏm đáng kinh ngạc, thiết lập các hiệu ứng lời thoại một cách kỷ luật và tự tin: không có nhiều người viết lời ca khúc có thể làm được điều này.  Khá giống với Oscar Hammerstein II trước đây, những gì trên trang giấy có vẻ đơn giản nhưng khi kết hợp với âm nhạc của anh đột nhiên trở nên sắc sảo và dễ nhớ một cách choáng ngợp.  Hơn nữa, khả năng điều tiết nhịp độ của anh là không chê vào đâu được: mỗi bài hát kể một câu chuyện trọn vẹn nhưng không bao giờ gây cảm giác quá dài dòng.

Góc nhìn của anh về 'The Mummy' (Xác ướp - một trong những thương hiệu phim giải trí rẻ tiền dai dẳng) là một bản parody hoạt hình: 'Unravel' chứng kiến chính Rokicki khai thác sự chơi chữ hài hước trong tiêu đề, pha trộn trạng thái cảm xúc với sự lố bịch của những dải băng quấn rơi rụng.  Sự kết hợp khéo léo giữa hài hước và trí tuệ này là nét đặc trưng trong cái nhìn của anh: chúng ta vừa cảm thấy buồn cười trước các tình huống, vừa cảm thấy đồng cảm với nhân vật.

Không gì có thể tạo nên sự tương phản mạnh mẽ hơn ca khúc đầy ám ảnh 'Say Goodbye' của Medusa, qua phần thể hiện mẫu mực của Sinead Wall trong vai người phụ nữ có ánh nhìn biến đàn ông thành đá.  Wall ngày càng trở nên xuất sắc và màn trình diễn này thực sự tuyệt diệu: cô tìm thấy vô số sắc thái tinh tế và nhạy cảm để khám phá trong bài hát, hé lộ những suy nghĩ thầm kín nhất cũng như những cử chỉ kịch tính hào hùng, luôn tự nhiên và không bao giờ để khán giả đoán trước được hành động tiếp theo.

Thế giới được gợi lên bởi 'Down and Under' lại mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt, một màn song ca láu lỉnh của Huntley và tài năng trẻ mới 16 tuổi Bradley Riches trong vai bộ đôi quỷ lùn (trol) ranh mãnh.  Riches là một cái tên đáng để mắt tới, vì cậu đã khẳng định được bản thân khi đứng chung sân khấu với những nghệ sĩ phong sưa tài năng nhất.  Và sự sáng tạo hòa âm đầy quyến rũ của Rokicki luôn giữ chân người nghe về phía họ, với sự hòa quyện tuyệt vời của Huntley trong từng nhịp điệu hay sắc thái ý nghĩa.

Tiếp theo, Amanda Flynn chiếm lĩnh sân khấu trung tâm cùng Wall trong câu chuyện rùng rợn về hai thây ma, 'Blood and Brains': một bản song ca nữ sôi động, pha trộn phong cách rock'n'roll thập niên 50 với nét chấm phá của những năm 60.  Thật sự không thể cưỡng lại!  Sau đó, tài năng trẻ George Damms đã khiến tất cả bùng nổ với phần dẫn chuyện lấy cảm hứng từ 'Les Mis', có lẽ được lọc qua phong cách âm nhạc của Bon Jovi: 'The Plans' kể câu chuyện về việc tạo ra sinh vật của Nam tước Frankenstein dưới góc nhìn của Igor.

Sau đó, chúng ta được thưởng thức trọn vẹn giọng ca đầy nội lực của Higgins với 'Right Through You', một góc nhìn hóm hỉnh khác về một hình tượng quen thuộc: lần này là hồn ma.  Cô đã chuyển từ một giai điệu chậm rãi đầy ám ảnh sang một phần kết nhanh, sinh động và đầy năng lượng ('I've got nothing but time'), thực sự phô diễn kỹ năng của một ngôi sao rock thực thụ, mạnh mẽ về thể chất và lay động về cảm xúc.

Riches trở lại với phong cách West Coast rock phong trần (pha chút âm hưởng 'Malcolm in the Middle'?) trong 'Reluctantly', câu chuyện về một con rồng.  Và rồi Damms lật ngược tình thế để khiến chúng ta lạnh gáy với 'I'm Sorry' đầy kinh hãi, một tiêu đề có thể hiểu theo nhiều nghĩa, lời tự sự của một kẻ song trùng (doppelganger). Damms hát bằng giọng 'Anh' đặc trưng, bắt đầu với phần đệm guitar acoustic nhẹ nhàng và chuyển tiếp sang phong cách thrash rock mãnh liệt.

Xua tan không khí đó là tiết mục thứ hai của Flynn, 'Hell Hath No Fury', trong vai một phù thủy bước ra từ những trang viết lại văn học thiếu nhi của Angela Carter.  Và sau đó là 'Footprints' (đồng sáng tác với Joe Iconis), với nhân vật Yeti của Huntley và Sasquatch của Rokicki song ca trong một sự kết hợp lạ lùng của sự u sầu và hào nhoáng kiểu Nick Cave gặp Eagles, với điệp khúc 'Two lost souls' (hai tâm hồn lạc lối).  Trong nỗi buồn, luôn có một nụ cười ẩn ý, hóm hỉnh trên môi của Rokicki.

Toàn bộ dàn diễn viên tập hợp lại cho phần kết hoành tráng: 'It's Over/The Return of Monsterbaby' là một bài thánh ca đa tầng lớp mang phong cách Jonathan Larson, đầy sức sống và đậm chất triết lý, đã chiếm trọn trái tim khán giả cho đến lúc kết thúc rực rỡ.  Thật khó để đoán trước bước tiếp theo của chương trình này: các chuỗi bài hát (song cycles) tại đây luôn là một thử thách thương mại, ngay cả khi có những cái tên nổi tiếng đứng sau.  Vì vậy, khó có ai nói trước được điều gì.  Chúng ta hãy cùng chờ xem.

TÌM HIỂU THÊM VỀ MONSTERSONGS

Chia sẻ bài viết này:

Chia sẻ bài viết này:

Get the best of British theatre straight to your inbox

Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.

You can unsubscribe at any time. Privacy policy

FOLLOW US