TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: The League Of Youth, Nhà hát N16 ✭✭✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Julian Eaves
Share
The League Of Youth (Liên minh Thiếu niên)
Nhà hát N16
17 tháng 8 năm 2016
5 Sao
Suất diễn cuối cùng vào tối nay
Cuối cùng! Cuối cùng! Cuối cùng thì Riot Act - đoàn kịch đầy sáng tạo và không ngừng đổi mới của Whit Hertford - cũng đã trình diễn tác phẩm ít người biết đến và thậm chí hiếm khi được thấy trên sân khấu của Henrik Ibsen (chỉ có đúng ba bản dựng tại quốc gia này kể từ năm 1877...): "The League of Youth". Vở kịch được ra mắt thông qua sự hỗ trợ từ nhà hát Theatre N16 Balham đầy triển vọng tại The Bedford.
Đối với những ai trong số chúng ta - từ rất lâu rồi - luôn tin rằng kịch của Ibsen nhất thiết phải có các quý bà trong những bộ váy dài chấm đất (thường là màu đen), tay dài, cổ cao, đi dạo quanh phòng khách lúc nào cũng đầy ắp bánh macaroon, và không khí thanh tao ấy thường được điểm xuyết bởi một dàn nhạc thính phòng vô hình chơi những bản nhạc dịu dàng đầy lấp lửng... nói cách khác, đối với những ai từng tuyệt vọng vì không thấy điều gì trong kịch của ông mà chúng ta có thể đồng cảm, thì tôi xin tuyên bố rằng: những ngày đó đã qua rồi.
Whit đã bắt tay với kỹ nghệ và tư duy nghệ thuật bậc thầy của biên kịch Ashley Pearson để biến câu chuyện chính trị địa phương này thành một ngụ ngôn hiện đại về thời đại công sở. Từ 15 nhân vật trong kịch bản gốc, họ đã cô đọng lại còn 9 nhân vật cốt cán, tạo nên một trải nghiệm súc tích và mạch lạc hơn. Năm hồi kịch nối tiếp nhau không nghỉ trong suốt 75 phút: mỗi phần được cấu trúc khác nhau, từ những bữa tiệc hoang dại cho đến những toan tính lạnh lùng, tàn khốc của cuộc chiến quyền lực nơi phòng họp. Có rượu chè, hát hò, sự trần trụi, vẻ nam tính độc hại, bạo lực, và cả cuộc mây mưa chóng vánh mà nếu đặt vào vở "Enron" cũng chẳng hề lạc lõng. Trên hết, diễn biến trên sân khấu tràn đầy năng lượng đến mức nó thổi vào những ý tưởng của Ibsen một sức mạnh động học và sự phấn khích mà hiếm khi thấy được trong những bối cảnh nội thất tư sản thế kỷ 19 lịch thiệp thường thấy.
Để hiện thực hóa tầm nhìn này, Whit đã đích thân tuyển chọn một dàn diễn viên tinh anh. Martin South vào vai CEO của Norway, Inc., một hình tượng quý tộc đang dần sụp đổ khi quyền lực bị xâu xé bởi những phe phái đối lập: cô em gái tham lam Thora do Cheska Hill-Wood thủ vai (trong một phong độ hết sức tuyệt vời!), thành viên hội đồng quản trị Patricia qua nét diễn của Helen Bang (lúc nào cũng mặc đẹp đến nao lòng), và gã đại diện công nhân ranh mãnh (kiêm tay chơi sát gái chốn công sở) Stensgard của Niall Bishop. Xoay quanh vòng xoáy vị kỷ và đấu đá ấy là giám đốc tài chính Fieldbo do Sean Earl McPherson thủ vai (người nắm giữ những lời thoại cuối cùng đầy tráng lệ, cứ ngỡ như chính Ibsen đang trực tiếp trò chuyện với chúng ta, và chắc chắn không có trong kịch bản gốc), quản lý văn phòng Dana của Sukh Kaur Ojla, kẻ ăn bám từng nghiện ngập Erik do Jak Ford-Lane đóng, nhân vật đầy tham vọng Monsen với cuộc đời thay đổi nhờ trúng số độc đắc qua diễn xuất của Chris Spyrides, và Haeleigh Royall trong vai Alex biên tập viên bản tin công ty - người ghi lại tất cả vì cái gọi là di sản thương mại kinh khủng sau này.
Trong một bảng màu được kiểm soát kỹ lưỡng và cực kỳ trang nhã của đen, trắng, xám và cam, đôi khi điểm xuyết xanh lá và xanh dương, các nhân vật lao đi cuồng loạn từ tiệc Giáng sinh đến đêm Giao thừa, rồi vào những hành lang quyền lực lạnh lẽo của văn phòng và phòng họp. Họ cũng thường ghé qua nhà vệ sinh nam, nơi được quảng cáo lộ liễu theo phong cách hiện đại bằng một bồn tiểu treo tường kiểu Duchamp đặt ở một đầu không gian sân khấu, đối diện trực tiếp với bức chân dung khổ lớn của vị tộc trưởng già nua. Ben Jacobs đã thắp sáng tất cả với vẻ đẹp đầy thấu cảm. Thiết kế âm thanh cũng do chính tài năng của ông Hertford đảm nhiệm, vốn cũng góp phần kể chuyện, từ nền nhạc synthpop disco mở màn (toàn bộ là New Order - tất nhiên rồi) cho đến tiếng rì rầm của một thành phố lớn đang hối hả kiếm tiền bên ngoài cửa sổ.
Cái hay của tác phẩm này là nó mở ra cho chúng ta thấy điều thực sự vĩ đại ở nhà văn: tầm nhìn về nhân loại, kỹ nghệ của một người soạn nên những bản sử thi trữ tình về cuộc đấu tranh của con người để tìm đường trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy, thách thức, phản bội, hỗn loạn và những ngõ cụt. Nó để lại trong bạn cảm giác rằng bạn sẽ không bao giờ có thể nghĩ về tác giả của Peer Gynt hay bà Alving theo cách cũ nữa. Và bạn cảm thấy vô cùng, vô cùng hạnh phúc vì điều đó. Cuối cùng thì cũng đã đến lúc.
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy