TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: I Love You You're Perfect Now Change, Sân khấu Above The Arts ✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Stephen Collins
Share
Ảnh: Piers Foley I Love You, You're Perfect, Now Change
Tại rạp Above the Arts
Ngày 3 tháng 7 năm 2015
Đánh giá: 3 Sao
Khi dàn diễn viên cúi chào khán giả trong đêm khai màn, Julie Atherton đã hướng về phía người xem và mấp máy môi: "Nóng vãi cả ra!" Giống như mọi khía cạnh khác trong màn trình diễn của cô suốt cả tối, sự ứng biến này vô cùng chuẩn xác và tạo được hiệu ứng tối đa. Đáp lại sự thành thực đó, đám đông cuồng nhiệt đã vỗ tay tán thưởng cô một cách nồng nhiệt hơn bao giờ hết.
Bất kể nhiệt độ ngoài đường phố trung tâm London có ra sao, thì bên trong khán phòng của rạp Above the Arts chẳng khác nào giữa trưa ở sa mạc Sahara: nóng và ẩm, với một chiếc quạt chỉ tổ làm không khí thêm oi nồng. Mặc dù các nhân viên rạp hát rất niềm nở và tận tình mời nước, nhưng bầu không khí vẫn cực kỳ uể oải.
Thế nhưng, dù điều kiện ấy chắc hẳn còn tệ hơn gấp bội đối với bốn diễn viên khi họ phải thực hiện các vũ đạo, thay đồ chớp nhoáng và biểu diễn dưới ánh đèn sân khấu, không một ai tỏ ra đuối sức hay để lộ bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy họ không hoàn toàn thoải mái và thư giãn. Đó chính là sự chuyên nghiệp thực thụ.
Vở nhạc kịch I Love You, You're Perfect, Now Change, được Kirk Jameson dựng lại và hiện đang công chiếu tại Above the Arts, là một bản phác thảo nhạc kịch Off-Broadway từ năm 1996. Đây là một chuỗi các hoạt cảnh có mối liên kết lỏng lẻo về chủ đề các mối quan hệ nam nữ, xen kẽ với các bài hát. Tương tự như phong cách của Gilbert và Sullivan hay một vài tác phẩm của Shakespeare, vở diễn đôi khi còn được biết đến với cái tên thay thế: "Tất cả những gì bạn từng thầm nghĩ về hẹn hò, lãng mạn, hôn nhân, người tình, vợ chồng và gia đình bên nội ngoại, nhưng chưa bao giờ dám thừa nhận."
Với phần kịch bản và lời bài hát của Joe Dipietro cùng âm nhạc của Jimmy Roberts, tác phẩm này là một tập hợp các quan sát (phần lớn là) châm biếm về các kiểu đàn ông và phụ nữ mà bạn có thể bắt gặp ở New York (do đó có vài tiểu phẩm khai thác các mô típ về người Do Thái), lồng ghép gần như mọi định kiến có thể tưởng tượng được về chuyện tán tỉnh, kết hôn và cuộc chiến giữa các giới. Nội dung vở diễn khá trực diện, đầy rẫy những lời đối đáp và ẩn ý về tình dục, có những đoạn thực sự hài hước và cũng có những khoảnh khắc cảm động một cách bất ngờ.
Âm nhạc ở mức dễ nghe nhưng không đọng lại nhiều, dù buổi diễn chỉ mới kết thúc chưa đầy một giờ, không có giai điệu nào còn vang vọng trong đầu tôi. Tuy không có bài nào gây "ám ảnh" (earworms), nhưng thực ra điều đó cũng không quá quan trọng. Khả năng ghi nhớ giai điệu ngay lần đầu nghe thường bị đánh giá quá cao. Cảm giác mà phần âm nhạc để lại giống như sự hưng phấn sau khi uống một ly martini pha từ nguyên liệu hạng xoàng: khá dễ chịu lúc đang thưởng thức, nhưng khi kết thúc lại khiến người ta thèm khát một thứ gì đó chất lượng hơn.
Ảnh: Piers Foley
Một vài bài hát nổi bật lên gồm: "Why? Cos I'm A Guy", "He Called Me", "Always A Bridesmaid" và "Shouldn't I Be Less In Love With You?". Tuy nhiên, khi ngẫm lại, điều này có lẽ nhờ vào tài năng biểu diễn của các nghệ sĩ hơn là do bản thân chất liệu gốc.
Tóm lại, đó chính là điểm mạnh cũng như điểm yếu của vở diễn này. Bản thân nội dung chỉ dừng lại ở mức thú vị vừa phải, không có gì quá mới mẻ hay sâu sắc, nhưng nó lại trở thành sân khấu hoàn hảo để phô diễn tài năng của bốn diễn viên xuất sắc. Ở điểm này, đạo diễn Jameson đã cho thấy kỹ năng của mình: việc tuyển chọn diễn viên thật tuyệt vời.
Chứng kiến Julie Atherton, Simon Lipkin, Gina Beck và Samuel Holmes thi triển phép thuật của họ—trong các màn đơn ca, song ca hay tứ ca—thật khó để không tự hỏi liệu có chất liệu nào mà bốn người này không thể thổi bừng sức sống và giúp nó thăng hoa hơn cả mong đợi hay không. Họ chắc chắn đã mang đến cho I Love You, You're Perfect, Now Change một nguồn năng lượng, sự nhiệt huyết và niềm vui khó cưỡng, vượt xa tiềm năng vốn có của vở diễn.
Atherton đặc biệt xuất sắc trong việc tạo nên những nhân vật nữ hơi kỳ quặc, lập dị nhưng vô cùng duyên dáng. Những hình tượng phụ nữ đa dạng mà cô hóa thân ở đây thực sự rất thú vị. Kỹ năng diễn hài của cô là bậc thầy, đặc biệt là vai bà mẹ khó tính "an toàn cho bé". Đồng thời, Atherton cũng bộc lộ một khía cạnh mong manh, cay đắng trong đoạn độc thoại khi nhân vật của cô quay video hẹn hò: "The Very First Dating Video of Rose Ritz". Cô là một diễn viên luôn cháy hết mình và luôn nhạy bén với mọi khoảnh khắc trên sân khấu. Đôi mắt cô luôn ngời sáng sự sâu sắc và đầy cuốn hút.
Biến hóa và đầy quyền lực, Lipkin mang lại cảm giác bất ngờ đầy phấn khích trong mọi vai diễn. Anh có những lựa chọn xử lý không hề rập khuôn, dẫn đến sự thích thú về mặt hài kịch cũng như những biến chuyển tâm lý nhân vật diễn ra chỉ trong chớp mắt. Anh là kiểu diễn viên diễn bằng cả cơ thể, đầy can đảm và lôi cuốn. Từ nũng nịu, thờ ơ, toan tính cho đến yêu thương, chán nản, tuyệt vọng hay hoảng hốt—giọng nói, gương mặt, ánh mắt, dáng vẻ đến cách đi đứng đều kết hợp nhuần nhuyễn để tạo nên bất cứ hình ảnh nào Lipkin muốn. Như một quả pháo bất ngờ, anh mang đến sắc màu và chiều sâu cho từng khoảnh khắc xuất hiện.
Luôn giữ vẻ điềm tĩnh và phong cách, Gina Beck dường như tận hưởng buổi diễn một cách trọn vẹn. Từ cô nàng quyền lực nhâm nhi cocktail muốn đẩy nhanh các giai đoạn yêu đương ngay buổi hẹn đầu, cho đến người góa phụ Do Thái chấp nhận lời tán tỉnh của một người lạ cầm chiếc bánh sandwich xúc xích tại đám tang, Beck đã tạo nên một loạt nhân vật thú vị và đầy chân thực. Cô nắm bắt các đặc điểm riêng biệt của họ với độ chính xác tuyệt đối. Diễn xuất của cô khiến những lời thoại như được chắp cánh, ngay cả khi không có tiếng nhạc. Cô có màn đơn ca ấn tượng nhất đêm diễn - "Always A Bridesmaid" - và trình bày nó với một vẻ mệt mỏi đầy kiêu kỳ và quyến rũ, thật xuất sắc.
Ảnh: Piers Foley
Trong khi Lipkin đảm nhận các nhân vật nam to khỏe, bặm trợn thì Holmes lại tỏa sáng ở những vai kiểu công tử học thức/Harvard. Với lối diễn tinh tế, sắc sảo và gãy gọn, các nhân vật của anh thường chìm đắm trong sự lo âu và lưỡng lự. Điều này giúp Holmes tạo nên sự đối lập tuyệt vời với các nhân vật của đồng nghiệp. Dù là người cha cuồng xe hơi, anh chàng lo âu khi chuẩn bị cho buổi hẹn đầu, kẻ cơ hội ở đám tang Do Thái hay người cha robot luôn ám ảnh với các buổi trình chiếu ảnh slide, Holmes đều mang lại tiếng cười sảng khoái. Mọi thứ đều rất mượt mà.
Bên cạnh khả năng diễn xuất, cả bốn nghệ sĩ đều có giọng hát tuyệt vời, và phần bè phối của họ cực kỳ chính xác và mê hoặc. Khó có thể tin rằng phần nhạc này lại có thể được hát hay hơn thế, vì vậy xin dành lời khen ngợi lớn cho Scott Morgan trong vai trò chỉ đạo âm nhạc.
Sam Spencer-Lane mang đến phần dàn dựng vũ đạo mới mẻ và độc đáo; vấn đề duy nhất là nó chưa đủ nhiều. Một số tiết mục thực sự cần thêm nhiều chuyển động hơn nữa. Tuy nhiên, những gì hiện có đều rất hiệu quả và dàn diễn viên đã thực hiện chúng một cách dễ dàng và tự tin.
Sự chỉ đạo của Kirk Jameson đảm bảo rằng vở diễn luôn có sự lôi cuốn với nhịp độ nhanh như lốc xoáy, một cách rất hợp lý. Tuy nhiên, đôi khi những khoảnh khắc tĩnh lặng cũng được đan cài khéo léo trước khi tiến tới hồi kết. Dẫu vậy, vẫn có một điểm trừ là chưa khắc phục được những hạn chế của rạp hát - ngoài cái nóng, thì khu vực biểu diễn ngang tầm với ghế ngồi khiến cho rất nhiều hành động trên sân khấu bị che khuất hoàn toàn. Đây là vấn đề cần được khắc phục ngay lập tức.
Có thể nói, đây là một bản dựng của I Love You, You're Perfect, Now Change có dàn diễn viên, diễn xuất và giọng hát tốt hơn nhiều so với những gì kịch bản gốc xứng đáng nhận được. Tác phẩm này vốn đã hơi cũ và thiếu sức sống, giống như một quả bóng xì hơi sau khi phơi nắng quá lâu. Bí quyết ở đây là dàn diễn viên tài năng này đã thổi luồng oxy tươi mới vào đó, khiến nó căng phồng vượt ngoài mong đợi, gần như đến điểm bùng nổ.
Gần như thôi.
Hoan hô dàn diễn viên.
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy