Từ năm 1999

Tin tức & Đánh giá Uy tín

26

năm

Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

Vé chính thức

Chọn chỗ ngồi của bạn

Từ năm 1999

Tin tức & Đánh giá Uy tín

26

năm

Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

Vé chính thức

Chọn chỗ ngồi của bạn

  • Từ năm 1999

    Tin tức & Đánh giá Sân khấu Uy tín

  • 26

    năm

    Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

  • Vé chính thức

  • Chọn chỗ ngồi của bạn

TIN TỨC

ĐÁNH GIÁ: Lucky Stiff, Nhà hát Union ✭✭✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Julian Eaves

Share

Dàn diễn viên vở Lucky Stiff

Nhà hát Union,

Ngày 29 tháng 9 năm 2017

4 Sao

Đặt Vé Ngay Thật tuyệt vời khi được thưởng thức lại tác phẩm hài hước và thông minh này. Đây là thành công đầu tay của Lynn Ahrens (kịch bản và lời thoại) cùng Stephen Flaherty (âm nhạc): một vở kịch viễn tưởng đầy thú vị, ngớ ngẩn nhưng duyên dáng với những ca khúc nhạc kịch đan xen khéo léo vào cốt truyện.  Câu chuyện đơn giản nhưng được kể một cách tinh tế, tạo không gian diễn xuất rộng mở cho hơn mười vai diễn đặc sắc, biến nó trở thành một tác phẩm kinh điển tại các trường nghệ thuật sân khấu.  Bầu không khí trẻ trung, tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết đó đã được truyền tải trọn vẹn vào sản phẩm đầu tay của đạo diễn Paul Callen. Anh đã kết hợp tài tình tầm nhìn của mình với các bài biên đạo bùng nổ của Jamie Neale – cái tên đang cực kỳ "hot" trong ngành. Sân khấu tràn ngập những diễn viên trẻ, họ trình diễn với sự hào hứng và kỹ năng điêu luyện như vừa bước ra từ các lớp học nghệ thuật.  Theo đúng truyền thống của 'Union', các màn nhảy múa chính là ngôi sao của buổi diễn. Ngay từ đầu, Neale đã thiết lập tông điệu bằng một màn mở đầu đầy sảng khoái, sắc sảo và vô cùng lôi cuốn. Anh liên tục trình làng những bước nhảy điêu luyện đầy tính toán – và hãy chờ xem màn đá chân tập thể (kick-line) cực kỳ ấn tượng ở phần sau!  Đó thực sự là một tuyệt phẩm.  Nhịp độ hoạt động dồn dập – đặc trưng của thể loại kịch hài viễn tưởng – xuất hiện xuyên suốt, nhưng bản dựng này còn mang đến nhiều điều mới lạ khác.

Lần gần nhất tôi xem vở này là trên một sân khấu hộp truyền thống, nơi nhấn mạnh vào tính 'thực tế': với vô số lần đóng mở cửa chớp nhoáng, tạo ra sự chồng chéo kỳ quái của lối dàn dựng 'thoắt ẩn thoắt hiện'.  Kịch hài viễn tưởng luôn dựa trên sự tương tác giữa những gì khán giả biết, nhân vật biết và những gì thực sự diễn ra trước mắt.  Thiết kế của Reuben Speed đã loại bỏ hoàn toàn lối mòn đó, mang đến một không gian trong suốt, thoáng đạt với chỉ bảy khung cửa trống rỗng và vài giá khung tranh.  Điều này thay đổi hoàn toàn trải nghiệm xem kịch.  Những tràng cười không còn đến từ sự dồn dập của cốt truyện, mà thay vào đó, khán giả thực sự lắng nghe kỹ từng lời thoại và chú tâm, thậm chí là suy ngẫm nghiêm túc về các tình huống diễn ra.  Làm đẹp thêm cho không gian tối giản đó là hiệu ứng ánh sáng tuyệt vời của Sam Waddington, mang lại linh hồn và cảm xúc cho sân khấu.  Và ở một góc, ban nhạc của Richard Baker (cùng Richard Burden chơi bass và Alex Bramwell chơi trống) đã giữ nhịp cho bản phối đầy sôi động, tựa như một nhóm nhạc cocktail ngẫu hứng trong một khách sạn điên rồ tại vùng Riviera.

Bối cảnh diễn ra tại miền Nam nước Pháp (phần lớn thời lượng).  Rời bỏ công việc bán giày tẻ nhạt, nhân viên Harry Witherspoon (Tom Elliot Reade thủ vai) dấn thân vào một cuộc phiêu lưu kiểu Graham Greene để theo đuổi một di sản bí ẩn.  Khi nhận ra mình đang vướng vào những rắc rối vượt ngoài tầm kiểm soát, anh đồng hành cùng cô nàng Annabel Glick xinh đẹp (Natasha Hoeberigs), người – dĩ nhiên – cũng đang cạnh tranh cho chính khoản thừa kế đó.  Trong khi đó, nữ phản diện sắc sảo Rita La Porter (Natalie Moore-Williams) luôn bám sát theo sau với khẩu súng trên tay, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được mục tiêu, với sự trợ giúp vụng về của Vincent Di Ruzzio (Tom Keeling).  Cùng lúc đó, Luigi Gaudi (Jonathan Leinmuller) cũng đang săn lùng kho báu này, và phải mất một lúc chúng ta mới hiểu được lý do tại sao.  Tuy nhiên, điều khoản kỳ quái nhất trong di chúc là Harry phải đi nghỉ tại Pháp cùng với... xác chết của người để lại gia tài, Tony Hendon (Ian McCurrach). Cái xác được đẩy đi khắp nơi trên xe lăn và được trang điểm sao cho trông vẫn như còn sống.

Xoay quanh các nhân vật chính là dàn diễn viên phụ liên tục biến hóa: Lydia Marcazzo trong vai ca sĩ phòng trà Dominique du Monaco, Elizabeth Bright vai cô hầu gái cao nghêu, Beth Clarence với nhiều phân vai sắc nét, Tom Mann vai Luật sư, Blake Patrick Anderson vai Bồi bàn và Daniel Urich vai Bellboy.  Thật tuyệt vời khi phần âm nhạc đã dành một trong những khoảnh khắc thanh nhạc đáng nhớ nhất cho Urich trong vai người dẫn chương trình tại hộp đêm của Du Monaco. Giọng hát của anh thực sự là một điểm nhấn đắt giá – một gương mặt rất đáng kỳ vọng trong tương lai.

Mặt khác, các ca khúc trong vở nhạc kịch – hầu hết được viết theo nhiều phong cách khác nhau – là một bộ sưu tập tri ân mà Ahrens và Flaherty dành cho những nhạc sĩ họ yêu thích: chúng ta có thể nghe thấy âm hưởng Sondheim trong 'Something Funny’s Going On', cảm hứng từ Maltby và Shire trong bản song ca 'Nice', phong cách Leslie Bricusse đầy mạnh mẽ qua giọng ca kiểu Shirley Bassey trong 'Rita’s Confession', và một bản parody tuyệt vời của Edith Piaf từ giọng hát khàn đầy nội lực của Dominique trong 'Speaking French'.  Và còn nhiều nữa.  Một phần thú vị khi xem là việc đoán xem các bài hát được lấy cảm hứng từ đâu, khiến vở diễn mang hơi hướm của một chương trình tạp kỹ náo nhiệt hơn là một vở nhạc kịch kịch bản thuần túy, nhưng điều đó hoàn toàn phù hợp với mục tiêu giải trí nhẹ nhàng của tác phẩm.

Đây là một buổi tối giải trí đầy niềm vui, được dàn dựng đẹp mắt với cách tiếp cận mới mẻ trên một mô típ quen thuộc, chắc chắn sẽ mang lại nụ cười sảng khoái cho khán giả.

Diễn ra đến ngày 21 tháng 10 năm 2017

VÉ XEM LUCKY STIFF

Chia sẻ bài viết này:

Chia sẻ bài viết này:

Cập nhật những tin tức đặc sắc nhất về sân khấu kịch Anh ngay trong hộp thư của bạn.

Cập nhật ngay để sở hữu sớm nhất những tấm vé đẹp nhất, ưu đãi độc quyền và tin tức nóng hổi từ West End.

Bạn có thể hủy nhận tin bất kỳ lúc nào. Chính sách bảo mật

Theo dõi chúng tôi