TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Vở nhạc kịch Metropolis tại Ye Olde Rose And Crowne ✭✭✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Julian Eaves
Share
Vở nhạc kịch Metropolis
Nhà hát Ye Olde Rose And Crowne
Ngày 13 tháng 10 năm 2017
5 Sao
Đặt Vé Ngay Nếu có một tác phẩm nào đang rất cần được tái khám phá, đánh giá lại và tái xuất một cách nghiêm túc, thì đó chính là vở kịch này. Tôi đã từng xem nó ba lần trong đợt công chiếu đầu tiên tại Nhà hát Piccadilly ở West End, và có thể khẳng định rằng khán giả cũng như giới phê bình thời đó – đặc biệt là các nhà phê bình, và chắc chắn là cả tôi nữa – đã hoàn toàn thất bại trong việc cảm thụ vẻ đẹp và sức mạnh của nó. Thay vào đó, vở diễn bỗng trở thành một kiểu hiện tượng kỳ quái nhất thời, một "show diễn thảm họa" mà những người sành sỏi cảm thấy họ phải đi xem để chế nhạo sự phô trương và những điểm vụng về, rồi tự đắc rằng mình giỏi hơn cả tác giả, đội ngũ sáng tạo lẫn dàn diễn viên. Kể từ khi đóng màn vào năm 1989, vở diễn chưa từng trở lại London. Tuy nhiên, bất kỳ ai dành dù chỉ năm phút để thưởng thức bản dựng mới nhất của All Star Productions tại trụ sở nhà hát ở London, một bản phục dựng đầy tự tin và bản lĩnh, sẽ không thể hiểu nổi tại sao nó lại bị lãng quên lâu đến thế.
Đạo diễn Tim McArthur (cùng sự hỗ trợ từ cộng sự quen thuộc Jamie Birkett) và Giám đốc Âm nhạc Aaron Clingham đã tư duy lại hoàn toàn vở diễn và đưa ra một chiến lược xuất sắc để đưa chúng ta cùng bước vào hành trình tái khám phá. Ngay từ lối vào hội trường, cái cách được sắp xếp khéo léo đi qua một lộ trình lạ lẫm (Rose and Crowne vốn có lượng khách quen trung thành, nhưng tôi đồ rằng sự sắp xếp này sẽ khiến bất kỳ khán giả nào cũng phải ngạc nhiên), chúng ta bước vào một không gian được tái cấu trúc táo bạo với những đường chéo sắc lẹm, biến thành một thế giới công nghiệp ngầm u tối, nhờ thiết kế của Justin Williams và Jonny Rust, cộng hưởng với ánh sáng đầy ấn tượng của Vittorio Verta – người đã mang hơi thở chủ nghĩa tương lai vào huyền thoại Biểu hiện Đức này. Dấu ấn từ bộ phim câm gốc của Fritz Lang vẫn hiện hữu rõ nét trong các phân đoạn vũ đạo mở đầu được dàn dựng tuyệt vời bởi Ian Pyle, và trong những bộ trang phục của Joana Dias, nhưng sau đó dần lùi bước, nhường chỗ để chúng ta đắm mình vào câu chuyện qua lăng kính mới mẻ của các biên kịch.
Sự nghiệp của nhà soạn nhạc Joe Brooks đã sụp đổ hoàn toàn cách đây một thập kỷ trong vũng lầy của những cáo buộc bê bối kiểu Weinstein: bị buộc tội với nhiều vụ cưỡng hiếp tinh vi, thay vì đối mặt với phiên tòa, Brooks đã tự kết liễu đời mình vào năm 2011. Giờ đây, nhà soạn nhạc người Mỹ của ca khúc 'You Light Up My Life' và bao giai điệu tuyệt mỹ khác được "khai quật" trước mắt chúng ta với tư cách là người tạo ra một trong những bản tổng phổ nhạc kịch rực rỡ nhất từng được viết ở đất nước này. Nhạc phẩm mở màn '101.11' vừa gây rợn người vừa đầy phấn khích, và với dàn diễn viên hùng hậu 17 người, những giọng ca không cần khuếch đại đầy nội lực, chúng ta lập tức quên mất rằng mình đang ở trong một nhà hát nhỏ ngoài West End (fringe theatre), mà cảm giác như đang được ném vào một không gian của những câu chuyện tầm vóc. Dusty Hughes, người vốn nổi tiếng hơn với các tác phẩm kịch nói và kịch truyền hình, đã chứng minh mình là một người viết lời và kịch bản nhạc kịch tài ba, khi cô đọng được sự hoành tráng của phim Lang và nhấn mạnh vào câu chuyện nhân văn cốt lõi. Phần tư liệu bổ sung đến từ David Firman cũng mang đậm chất điện ảnh, khiến vở diễn vừa sang trọng như phim ảnh, vừa đầy tâm tư và riêng tư.
Tại đây, chúng ta dường như được chứng kiến sự trực diện của một bi kịch gia đình. Đó là người cha độc đoán, lạnh lùng John Freeman qua sự thể hiện tinh tế của Gareth James – ông biến bài hát chào sân 'The Machines Are Beautiful' trở nên chân thực và cảm động như một bài diễn văn chính trị đầy thuyết phục. Ông đối đầu với đứa con trai và cũng là người thừa kế của mình – Steven, do Rob Herron thủ vai một cách xuất thần – một màn trình diễn chắc chắn sẽ mang về cho anh những giải thưởng danh giá cũng như sự chú ý của mọi giám đốc tuyển trạch West End: anh sở hữu một giọng tenor anh hùng khỏe khoắn và vững chãi nhất mà tôi từng nghe trong một thời gian dài, cùng với ngoại hình cực kỳ thu hút. Đối tượng của trái tim anh là Maria đầy mê hoặc: Miiya Alexandra hát phần soprano với độ chính xác tuyệt vời, và các bài song ca với Herron, điển hình là 'It's Only Love', là một trong những điểm nhấn của đêm diễn; sau đó, Maria biến thành robot Futura tàn nhẫn, và Alexandra đã thể hiện sự đối lập kiểu Thiên nga Trắng - Thiên nga Đen đó một cách trọn vẹn. Mảnh ghép thứ tư của gia đình này là Tiến sĩ Warner (được chuyển đổi giới tính một cách thông minh), người tạo ra Futura, được thể hiện bởi Kitty Whitelaw với một sự tận hiến vượt trên cả tình mẫu tử.
Xung quanh bộ tứ đầy mâu thuẫn này là cuộc chiến giữa thế giới công nhân ngầm độc hại và vùng đất đầy nắng của tầng lớp thượng lưu, với hơn 32 vai diễn phụ do dàn hợp xướng đảm nhiệm. Trong số đó, Michael Levi gây ấn tượng mạnh với vai George qua bản hit 'The Sun' đầy kinh ngạc. Alex Ely hóa thân thành tay sai Jeremiah đáng sợ, và Mark Mackinnon tạo nên một Groat đầy điềm báo. Ngược lại, Tom Blackmore, một gương mặt mới đầy triển vọng, mang đến đam mê và kịch tính trong vai Marco, kết hợp hoàn hảo với dàn diễn viên tài năng gồm Shannon Kavanagh, Mikey Wooster, Natalie Jayne Hall và Freya Tilly. Các nhân vật "trẻ em" cần cho cốt truyện được thể hiện qua các con rối do dàn diễn viên lồng tiếng, giúp duy trì sự căng thẳng xuyên suốt mà không làm giảm đi tác động mạnh mẽ của vở diễn. Kỹ thuật thanh nhạc của toàn đội đều cực kỳ xuất sắc, từ các đoạn đồng ca cho đến những bản thánh ca hùng tráng, bao quát nhiều phong cách từ rock đến pop, kể lại câu chuyện bằng một dòng chảy âm nhạc liên tục.
Thật kinh ngạc khi ban nhạc tải toàn bộ luồng âm nhạc này chỉ gồm Clingham chơi keyboard, Ashley Blasse chơi guitar, Ollie Davie chơi bass và Janette Williams chơi bộ gõ. Chỉ với bốn nghệ sĩ, họ đã tạo ra một buổi biểu diễn uy lực từ một bản tổng phổ đa dạng và phong phú đến vậy. Sau thời gian dài bị bỏ quên – vì bất cứ lý do kỳ quặc nào – chắc chắn vở diễn này giờ đây đã tìm lại được khán giả của mình. Đây là một bước tiến lớn của All Star Productions: một sự tái phát hiện quan trọng cho một kiệt tác nhạc kịch từng bị ngó lơ một cách bất công. Tôi đã may mắn được xem các buổi diễn thử và vẫn cảm thấy rùng mình khi quay lại vào đêm công chiếu dành cho báo chí. Đây là kiểu chương trình khiến bạn muốn đi xem đi xem lại nhiều lần. Hãy mau chóng tìm vé, vì đây chắc chắn sẽ là một trong những show cháy vé nhanh nhất năm nay.
Diễn ra đến hết ngày 5 tháng 11 năm 2017
Ảnh: David Ovenden
VÉ NHẠC KỊCH METROPOLIS
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy