Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

  • Since 1999

    Trusted News & Reviews

  • 26

    years

    best of british theatre

  • Official tickets

  • Pick your seats

ĐÁNH GIÁ: Seven Brides For Seven Brothers (Bảy Nàng Dâu Cho Bảy Anh Em), Nhà hát Ngoài trời Regent's Park ✭✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Stephen Collins

Share

Seven Brides For Seven Brothers (Bảy Nàng Dâu Cho Bảy Anh Em)

Nhà hát Ngoài trời Regent's Park

Ngày 3 tháng 8 năm 2015

3 Sao

ĐẶT VÉ NGAY

Vấn đề khi chuyển thể một bộ phim lên sân khấu là để tôn trọng loại hình kịch nghệ, bản chuyển thể đó phải có sức sống riêng của nó. Nó không thể chỉ dựa dẫm vào danh tiếng của "người tiền nhiệm" trên màn ảnh rộng: nó nhất định phải tự đứng vững trên đôi chân của mình. Điều này đôi khi rất khó khăn.

Nó lại càng khó hơn nếu bộ phim gốc vốn không dựa vào cốt truyện hay nhân vật để làm lẽ sống (Raison d'être). Với những bộ phim dựa nhiều vào kỹ xảo và cảnh tượng hoành tráng, chúng hiếm khi chuyển tải tốt lên sân khấu. Đó là lý do tại sao chưa bao giờ có một phiên bản sân khấu nào của The Poseidon Adventure.

Seven Brides For Seven Brothers từng là một cú hit khổng lồ của MGM vào năm 1954. Dĩ nhiên, phim có sự góp mặt của Howard Keel và Jane Powell, nhưng thỏi nam châm chính không nằm ở các ngôi sao: đó là những phân đoạn vũ đạo nghẹt thở, mà nổi tiếng nhất là màn khiêu vũ/đối đầu sặc mùi testosterone trong buổi dựng kho thóc giữa anh em nhà Pontipee và những thanh niên trong thị trấn.

Khi một phiên bản sân khấu của Seven Brides For Seven Brothers không thể đem lại cái "điểm rơi" thu hút đó, nó buộc phải tìm một khung cảnh kịch nghệ mới để trình diễn. Điều đó có thể bao gồm các bài hát mới, cốt truyện mới, nhân vật mới, lời thoại mới, hoặc những điểm nhấn khác biệt. Đây phần nào là hướng đi mà bản chuyển thể Broadway năm 1978 đã chọn, nhưng nó không hoàn toàn thành công. Việc làm mới bản chuyển thể đó vào năm 2015 đòi hỏi nhiều hơn thế rất nhiều so với năm 1978.

Cả Timothy Sheader, người lên chương trình, và Rachel Kavanaugh, đạo diễn cho mùa diễn 2015 tại Nhà hát ngoài trời Regent's Park, đều nhận thức rõ điều này. Trong tập chương trình, họ chia sẻ:

"RK:   Tuy nhiên, chúng tôi chắc chắn không chỉ bê nguyên xi bản gốc lên sân khấu. Đầu tiên là vì không thể. Seven Brides là phim trước khi trở thành nhạc kịch, và sân khấu là một phương tiện hoàn toàn khác với những quy tắc hoàn toàn khác. Mà ngay cả nếu có thể, tôi cũng không chắc mình muốn làm vậy. Bạn luôn muốn cái gì đó vừa mang lại cảm giác mới mẻ nhưng vẫn quen thuộc cùng một lúc.

TS:     Quan trọng là tìm ra cái 'thực' trong những vở nhạc kịch này, nhưng nó không giống với việc làm cho chúng trở nên thực tế hay tự nhiên chủ nghĩa. Khoảnh khắc bạn bắt đầu sao chép hay tái tạo lại điều gì đó, thì đó cũng là lúc chúng mất đi sức sống trên sân khấu."

Thiết kế thông minh của Peter McKintosh tập trung vào gỗ và cây cối, tạo ra một khung cảnh đầy lôi cuốn cho diễn biến vở kịch. Bạn cảm thấy như đang đứng giữa vùng hoang dã chưa được khai phá của nước Mỹ, gần như có thể ngửi thấy mùi cỏ khô và nghe thấy tiếng rìu vung lên, tiếng cây đổ và tiếng đóng rào chắn đất. Đây là một sự gợi nhắc tuyệt vời trên sân khấu cho những bối cảnh phông nền vẽ trong phim. Cây thật và tán lá xum xuê trong không gian tự nhiên của Công viên Regent đã phát huy tác dụng một cách kỳ diệu.

Phần biên đạo của Alistair David đầy tinh thần, nam tính và đậm chất ballet, được thực hiện một cách tỉ mỉ bởi dàn diễn viên tài năng. Ấn tượng nhất là dù anh em nhà Pontipee nhảy cùng nhau như một khối thống nhất, mỗi người vẫn có cơ hội và khả năng để in đậm dấu ấn cá nhân vào các bài nhảy; các động tác có thể đồng bộ chính xác, nhưng độ quyết liệt và thái độ lại phản ánh đặc điểm và nét riêng của từng người. Caleb có thể nhảy cùng động tác với Daniel hay Gideon, nhưng cả ba lại tiếp cận bước nhảy theo những cách hoàn toàn khác nhau.

Dù có nhiều điểm đáng ngưỡng mộ ở phần biên đạo của David, nó vẫn chưa chạm tới đỉnh cao rộn ràng và phô diễn như phong cách của Michael Kidd trong phim. Thiếu đi những màn nhào lộn hay kỹ xảo thể dục dụng cụ gây ấn tượng. Thật đáng tiếc, phân đoạn dựng kho thóc được hé lộ, thậm chí được công bố và bắt đầu, nhưng nó không thực sự bùng nổ. Kho thóc không được dựng lên, và cũng không có một màn trình diễn bùng cháy nào thay thế cho nó. Đây là một điểm trừ thực sự trong việc tái hiện lại những gì đã làm nên thành công của bộ phim.

Dường như không nằm ngoài kỹ năng rõ rệt của David hay năng lực thực thụ của dàn diễn viên nam để có một màn vũ đạo điểm nhấn nào đó thay thế hiệu quả cho phân cảnh dựng kho thóc nổi tiếng của phim. Suy cho cùng, chính biên đạo của Kidd chứ không phải phần âm nhạc hay kịch bản, hay thậm chí là các ngôi sao, mới là thứ khiến tác phẩm này được yêu thích. Sự thiếu sót này vừa gây ngạc nhiên vừa khó hiểu. Kết quả là áp lực đè nặng lên kịch bản và điểm số âm nhạc, trong khi cả hai đều không đủ sức gánh vác trọng trách đó.

Cốt truyện rất đơn giản. Bảy anh em sống và làm việc trong rừng, thiếu thốn bàn tay chăm sóc của phụ nữ sau khi mẹ qua đời. Anh cả Adam vào thị trấn và chinh phục được trái tim của Milly, một người phụ nữ mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết. Anh không kể với cô về các em của mình, và khi cô chạm trán với cái đám nhếch nhác, không tắm gội và thiếu giáo dục đó, cô đã kinh hãi. Cũng dễ hiểu thôi. Nhưng cô là người biết giữ lời và bắt đầu "tái cấu trúc" những người em chồng — chứ không phải Adam — để họ trở nên lịch sự hơn trong mắt người dân thị trấn.

Sau khi đã được nề nếp hóa, Milly dẫn gia đình vào thị trấn dự buổi giao lưu ở kho thóc, và mỗi người em đều phải lòng một cô gái thị trấn. Thông qua những điệu nhảy, anh em nhà họ đối đầu với cánh đàn ông thị trấn và tìm cách tán tỉnh các quý cô. Nhưng mọi chuyện kết thúc bằng một cuộc ẩu đả và anh em họ phải về nhà trong sự thất vọng và bực dọc. Adam sau đó quyết định cả bọn phải quay lại thị trấn và, một phần bắt chước tích lũy về người La Mã và những người phụ nữ Sabine, đi bắt cóc các cô gái về. Và họ đã làm vậy. Bất kể việc bắt cóc này, mọi thứ rốt cuộc đều kết thúc có hậu.

Âm nhạc nhẹ nhàng và dễ mến, nhưng thực sự không có bài hát nào đủ sức làm nổ tung sân khấu hay tạo nên những tràng pháo tay kéo dài. Những giai điệu dễ nghe, có thể ngân nga theo nhưng không thực sự gây nghiện, chúng tạo nên chút phép màu dưới sự chỉ huy và đôi tai tinh tế của Gareth Valentine. Các bản phối vũ đạo của Valentine rất tuyệt vời, hỗ trợ mạnh mẽ cho phần biên đạo.

Các nhân vật đều là những hình mẫu điển hình thiếu chiều sâu hay sự phức tạp. Trong phim, cá tính thuần túy của các ngôi sao đã khỏa lấp cấu trúc một chiều này. Ở đây, một Laura Pitt-Pulford đầy bản lĩnh đã mang lại sức mạnh, sự ấm áp và chiều sâu suy nghĩ cho Milly - thẳng thắn mà nói, cô đã vượt xa Jane Powell một khoảng khá xa. Milly của cô hoàn toàn đáng tin, một sự mâu thuẫn thực tế giữa suy nghĩ và hành động, một người phụ nữ không ngại bị dẫn dắt (và gắn kết) bởi khao khát của chính mình - cho Adam và cho cuộc đời.

Về phần hát, Pitt-Pulford là một giấc mơ. Giọng hát thuần khiết, vàng óng của cô làm chủ âm nhạc và cách cô truyền tải vừa gợi cảm, vừa hóm hỉnh lại vừa chân thành, tùy theo yêu cầu của từng giai điệu. Phần thể hiện của cô trong "One Day", "Goin' Courtin'" và "Love Never Goes Away" thật xuất sắc; cô làm cho các bài hát trở nên hay hơn mong đợi. Dù có đôi chỗ về giọng địa phương (Milly thỉnh thoảng đột ngột mang âm hưởng Ireland một cách khó hiểu), nhưng đây vẫn là một màn trình diễn trung tâm tự tin và xuất sắc.

Tuy nhiên, thành công của Pitt-Pulford lại đặt ra một tiêu chuẩn quá cao, mà tiếc thay, Adam của Alex Gaumond lại không vươn tới được. Về ngoại hình, anh ấy hợp với Adam, nhưng anh không thể che giấu được nét nhạy cảm kiểu đàn ông đô thị hiện đại đủ để làm toát lên vẻ thô ráp, gia trưởng và sức hút mãnh liệt của một gã trai rừng rú cần có. Anh ấy dường như hơi ngần ngại trong việc phô diễn sự quyến rũ, dẫn đến việc người ta không rõ Milly thấy gì ở anh ta.

Ngày nay, kiểu giọng baritone trầm ấm, vang dội mà người soạn nhạc thuở đầu hình dung khi viết “Bless Your Beautiful Hide” hay “Sobbin’ Women” không còn thịnh hành và hiếm khi nghe thấy trên sân khấu. Gaumond có một giọng hát hiện đại tuyệt vời – sáng, nhẹ và chuẩn xác; kiểu giọng đã trở thành chuẩn mực qua các vai như Marius, Raoul, Enjolras, Chris, Link hay bất kỳ vai nam chính hiện đại nào khác. Vì vậy, dù anh hát rất tốt mọi nốt nhạc, tông giọng của anh vẫn thiếu đi sức nặng và màu sắc mà nếu có, sẽ làm cho âm nhạc vang lên đúng ý đồ hơn. Anh cần thêm một chút lấp lánh trong ánh mắt và một chút phong trần trong giọng hát để thực sự làm cho Adam sống động.

Đồng nhất về chất lượng, anh em nhà Pontipee đều được diễn tròn vai, mặc dù một vài hành động gãi ngứa và cáu bẳn ở giai đoạn trước khi có Milly hơi quá đà và tầm thường. Sam O’Rourke tỏa sáng trong vai em út Gideon, pha trộn hoàn hảo giữa sự vụng về và lòng lạc quan. Daniel của Leon Cooke lém lỉnh một cách tuyệt vời và Adam Rhys-Charles cũng rất thú vị trong vai Frank, người không thích gọi cái tên thật của mình. Họ cũng đều hát tốt và thuyết phục trong vai những kẻ si tình theo đuổi phụ nữ. Tiết mục “Lonesome Polecat” là một niềm vui, cũng như “We Gotta Make It Through The Winter” – bài hát mà ở đây có thể gọi vui là bài “che giấu sự hưng phấn”. Sáu nam diễn viên khiến mọi thứ trở nên nhẹ nhàng và thú vị, với những màn khiêu vũ xuất sắc giúp người xem xao nhãng khỏi những tranh cãi về quan điểm giới tính. Cùng với Gaumond, cả bảy người tạo nên một gia đình rất đáng tin.

Bethany Huckle (Alice) và Charlene Ford (Dorcas) đã tận dụng tối đa những nhân vật ngây ngô của mình và thực sự lôi cuốn. Eammon Cox, Jacob Fisher và Peter Nash cũng làm tốt vai trò những tình địch. Toàn bộ dàn hợp xướng làm việc chăm chỉ và nhịp nhàng, mang lại cảm giác về thời đại và không gian rất rõ nét.

Đây là một món ăn tinh thần nhẹ nhàng cho mùa hè, dễ chịu và quyến rũ. Kavanaugh đảm bảo nhịp độ gãy gọn và duy trì sự hứng thú liên tục, còn phục trang của McKintosh thì đầy màu sắc và phong cách. Nếu có thêm một màn biên đạo và nhào lộn trung tâm được đầu tư kỹ lưỡng và phô diễn hơn, vở kịch này chắc chắn đã có thể trở thành một tác phẩm thực sự xuất chúng.

Ảnh: Helen Maybanks

Seven Brides For Seven Brothers công diễn đến hết ngày 29 tháng 8 năm 2015

Chia sẻ bài viết này:

Chia sẻ bài viết này:

Get the best of British theatre straight to your inbox

Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.

You can unsubscribe at any time. Privacy policy

FOLLOW US