TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: The Boatswain's Mate, Nhà hát Arcola ✭✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Tim Hochstrasser
Share
Tim Hochstrasser đánh giá vở opera hài The Boatswain's Mate của Ethel Smyth, được trình diễn trong khuôn khổ lễ hội Grimeborn tại Nhà hát Arcola, London.
Shaun Aquilina và John Upperton trong vở The Boatswain's Mate. Ảnh: Lidia Crisafulli The Boatswain’s Mate
Grimeborn tại Nhà hát Arcola
10 tháng 8 năm 2022
4 Sao
Trang web Grimeborn Bản dựng vở opera hài này của Ethel Smyth, The Boatswain’s Mate, lần đầu ra mắt tại Grimeborn bốn năm trước, và nay đã có màn tái ngộ đầy ấn tượng trong một năm mà Smyth được chú ý đặc biệt với tư cách là một soạn giả opera – thực tế bà là người phụ nữ đầu tiên có táp phẩm được diễn tại nhà hát Met ở New York. Táp phẩm một hồi từ năm 1914 này được viết dưới góc nhìn nữ quyền đầy ý thức, nhưng truyền tải thông điệp một cách khéo léo và nhẹ nhàng. Dù phàn khúc dạo đầu có trích dẫn giai điệu bản hành khúc nổi tiếng mà Smyth viết cho phong trào phụ nữ đòi quyền bầu cử, tâm điểm của tác phẩm vẫn là tính giải trí thay vì tư tưởng chính trị. Và thực tế, các nhân vật nam, dù có phần hơi bất hảo, cũng được trao cơ hội hết sức sòng phẳng để bộc bạch quan điểm của mình.
Philippe Durrant, Robert Winslade Anderson và Beca Davies. Ảnh: Lidia Crisafulli
Cốt truyện xoay quanh những mưu tính của một thủy thủ về hưu, Harry Benn – chính là người hạ sĩ quản kho (Boatswain) trong tựa đề – người đang để mắt tới bà chủ nhà trọ trẻ tuổi góa chồng, bà Waters. Ông ta thuyết phục Ned Travers, một cựu binh trẻ đang túng thiếu, đóng giả làm kẻ trộm để Harry có thể ra tay cứu mỹ nhưn, từ đó chiếm được cảm tình của bà Waters một cách hợp lý. Thế nhưng mọi chuyện đã phản tác phẩm. Bà Waters hoàn toàn đủ bản lĩnh để cầm súng và sau khi dồn Travers vào đường cùng, bà đã buộc anh ta phải thú nhận. Ngược lại, họ lừa Benn bằng cách giả vờ rằng bà đã bắn chết kẻ trộm. Sau khi cảnh sát can thiệp, bà Waters và Travers bắt đầu khám phá những khả năng tình cảm lãng mạn giữa hai người.
Beca Davies và Josephine Goddard. Ảnh: Lidia Crisafulli Về mặt âm nhạc, đây là một tác phẩm pha trộn đầy quyến rũ. Ảnh hưởng của Brahms và Wagner hiện rõ nét như trong các tác phẩm khác của Smyth, với phần sọan nhạc cho nhạc cụ rất chỉn chu cùng các bản aria vừa nồng nàn vừa phức tạp cho giọng hát. Nhưng điều này được làm dịu đi nhờ việc đưa vào các chất liệu ballad với những giai điệu dễ nhớ. Trong bản dựng này, chúng ta được thưởng thức phần phối cho bộ ba piano (piano trio) vốn hoạt động cực kỳ hiệu quả tại Studio 1 của rạp Arcola: một thứ âm thanh nội lực, sắc sảo chỉ từ ba nhạc cụ mà không làm mất đi quá nhiều cấu trúc dàn nhạc dày dặn. John Warner chỉ huy từ phím đàn piano và dẫn dắt nhịp điệu nhanh nhẹn, hoàn toàn ăn ý với những tình tiết dồn dập do đạo diễn Cecilia Stinton dàn dựng. Câu chuyện được thoát khỏi sự gò bó của kỷ nguyên Edward bằng cách đặt bối cảnh vào Năm Đăng Quang 1953 tại Margate, được giới thiệu nhẹ nhàng qua những màn nô đùa trên bãi biển của dàn diễn viên trong phàn dạo đầu.
Dàn ca sĩ phối hợp rất ăn ý và hoà nhịp hoàn hảo với tác phẩm. John Upperton, trong vai Harry Benn, làm chủ những cảnh đầu với vẻ niềm nở mánh lới, giả tạo, được cân bằng lại bởi sức hút hiền hòa của Shaun Aquilina trong vai Travers, một chàng trai tuấn tú luôn tìm kiếm cơ hội cho mình. Nhưng vở opera sớm thuộc về bà Waters khi sự hiện diện tháo vát, quyết Đoán của Josephine Goddard nắm quyền kiểm soát bối cảnh và bắt đầu thống trị các tiết mục. Đây không phải là một vai diễn dễ dàng, nhưng Goddard đã chinh phục nó đầy bản lĩnh và hài hước trong khi phải đảm đương rất nhiều việc diễn xuất và thay đổi phối cảnh xuyên suốt vở diễn. Sự hỗ trợ thông minh, nhạy bén và rõ nét đến từ Beca Davies trong vai cô hầu gái người Xứ Wales và Robert Winslade Anderson trong vai viên cảnh sát bối rối.
Spectra Ensemble xứng đáng nhận được lời khen ngợi lớn vì đã tin tưởng vào tác phẩm này, tái tạo nó mà không làm thay đổi mạch cảm xúc cốt lõi, đồng thời tìm được tông giọng phù hợp để đưa ra một quan điểm nữ quyền nghiêm túc trong khi vẫn bao phủ lên đó sự hài hước và tình tiết phong phú. Một ví dụ điển hình nữa cho những gì Grimeborn làm rất tốt – lấy một kho tàng tác phẩm ít người biết và bị l∠ng quên, sau đó tìm cách mở cánh cửa đưa chúng đến với lượng khán giả mới. Khán giả lần này chắc chắn đã rất trân trọng tài năng và nỗ lực của họ.
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy