TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Mosquitoes, National Theatre at Home ✭✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
paul-davies
Share
Paul T Davies đánh giá vở kịch Mosquitoes của Lucy Kirkwood, với sự tham gia của Olivia Colman và Olivia Williams, hiện đang phát sóng trên nền tảng National Theatre at Home.
Olivia Williams và Olivia Colman trong Mosquitoes. Ảnh: Brinkhoff Moegenburg Mosquitoes
National Theatre at Home
4 Sao
Điểm tuyệt vời nhất của một dịch vụ phát trực tuyến như National Theatre at Home là bạn có thể thưởng thức những vở diễn vốn từng cực kỳ khó săn vé. Được dàn dựng tại sân khấu Dorfman, tác phẩm năm 2017 của Lucy Kirkwood có sự góp mặt của Olivia Colman và Olivia Williams, và chỉ riêng hai cái tên này thôi đã khiến vé trở nên quý như vàng. Thật là một niềm vui khi được xem lại bản dựng này trực tuyến, dù rằng chất lượng âm thanh hơi kém đã khiến vở kịch lỡ mất điểm 5 tuyệt đối.
Trọng tâm của vở kịch là hai chị em Alice và Jenny. Alice (Olivia Williams) là một nhà khoa học xuất chúng đang làm việc cho dự án vận hành Máy gia tốc hạt lớn (Large Hadron Collider); một người phụ nữ ngăn nắp, vừa cáng đáng công việc chuyên môn vừa nỗ lực nuôi dạy cậu con trai tuổi teen, Luke. Ngược lại, Jenny (Colman) lại có cuộc sống hỗn loạn hơn nhiều; cô xuất hiện ở đầu vở kịch khi đang mang thai, là một người nghiện thuốc lá và vẫn đang suy sụp sau cái chết của con gái vì bệnh sởi. (Jenny đã từ chối tiêm chủng cho con vì những tin đồn thất thiệt mà cô đọc được, điều này khiến vở kịch mang tính thời đại rất cao).
Đúng như kỳ vọng, Colman và Williams đã diễn xuất cực kì xuất sắc, lột tả được sự xung đột giữa khoa học và bản năng, giữa trật tự và hỗn mang, giữa sự ngẫu hứng và tính toán. Họ va chạm nhau, hệt như cái cách mà các hạt trong máy gia tốc va vào nhau khi khởi động. Tuy nhiên, chính màn trình diễn ngoại hạng của Joseph Quinn trong vai Luke mới là người suýt chiếm trọn tâm điểm. Vai diễn khắc họa những lo âu tuổi dậy thì, bị bắt nạt tại một ngôi trường tồi tệ, yêu một cô gái xấu tính, và luôn khao khát người mẹ bận rộn nhận ra những gì mình đang trải qua, đồng thời nhớ người cha đã mất tích mười năm trước. Người cha đó hiện diện dưới hình bóng The Boson, một nhân vật dẫn chuyện đầy ấn tượng do Paul Hilton thủ vai – đó có thể là người cha mất tích của Luke hoặc cũng có thể là chính hạt Higgs Boson, minh chứng cho tầm vóc và tham vọng trong kịch bản của Kirkwood.
Ảnh: Brinkhoff Moegenburg
Đây là một vở kịch tràn ngập những ý tưởng, đôi khi hơi ôm đồm khiến thời lượng hơi dài, nhưng Kirkwood đã biến khoa học và tham vọng trở nên giải trí bằng cách đặt bi kịch gia đình lên hàng đầu. Amanda Boxer cũng có màn trình diễn xuất thần trong vai Karen, mẹ của Alice và Jenny – một nhà khoa học từng lỗi lạc nhưng bị tước mất giải Nobel chỉ vì giới tính, và nay đang phải chống chọi với chứng mất kiểm soát vệ sinh cùng sự suy giảm trí nhớ. Chủ đề về việc các nhà khoa học nữ bị gạt ra lề có lẽ là hơi quá nhiều so với một vở kịch, nhưng nó lại gây xúc động mạnh mẽ, giống như cách hai chị em hoán đổi vai trò cho nhau khi Jenny trở nên thực tế còn Alice lại trở nên hoảng loạn khi Luke mất tích vài ngày. Tuy nhiên, ngôi sao thực sự của chương trình phải kể đến thiết kế ánh sáng choáng ngợp của Paule Constable và thiết kế sân khấu của Katrina Lynsey, đưa chúng ta đi qua những vụ nổ lớn, thời gian và khoa học một cách vô cùng lôi cuốn. Thật đáng tiếc khi âm thanh trong bản thu âm này quá kém, mặc dù loa máy tính của tôi khá tốt! Mỗi khi diễn viên bước ra khỏi bục trung tâm, giọng họ trở nên nhỏ và nghẹt lại, làm hỏng mất một vài câu thoại đắt giá trong vở kịch hóm hỉnh, kịch tính và đầy tham vọng này.
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy