TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Noonday Demons, Nhà hát Kings Head ✭
Phát hành lúc
Bởi
Bài viết biên tập
Share
Noonday Demons (Lũ Quỷ Ban Trưa)
Ngày 14 tháng 7 năm 2015
1 sao
Đánh giá bởi James Garden
Tối nay, tôi đã đến xem vở kịch Noonday Demons tại Nhà hát King’s Head, và đó chính xác là những gì tôi kỳ vọng sẽ được thưởng thức.
Nhưng thực tế lại không phải vậy. Tôi chỉ được nghe Noonday Demons tại King’s Head, dù kỹ thuật đài từ của các diễn viên khá tốt. Cốt truyện của vở kịch tương đối đơn giản: một tu sĩ ẩn dật ở Ai Cập vào thời kỳ đầu của giáo hội Coptic cố gắng đuổi một tu sĩ khác ra khỏi hang động của mình bằng cách chứng minh bản thân thánh thiện hơn. Vở kịch không hài hước đến mức phải bật cười thành tiếng, nhưng điều kỳ lạ là có nhiều khán giả gần như ngã khỏi ghế vì cườiu2014đặc biệt là người phụ nữ ngồi ngay trước mặt tôi. Không phải là tôi không hiểu các miếng hài, tôi hiểu hết, chỉ là tôi không thấy chúng buồn cười đến thế. Chúng thú vị, nhưng chỉ dừng lại ở đó.
Tuy nhiên, mặc dù tôi đang ngồi ở ghế C6, nhìn thẳng về phía hai diễn viên trên sân khấu King’s Head vừa được thiết kế lại theo kiểu sân khấu nhô (thrust stage), tôi lại thấy rất ít diễn biến của vở kịch. Tại sao ư? (Tôi nghe thấy các bạn đang hỏi qua hệ thống mạng internet đây).
Đó là vì nhà thiết kế ánh sáng, Seth Rook Williams, đã nảy ra một ý tưởng "tuyệt vời" là tập trung đèn chiếu ngược ngay vào vị trí ghế của tôi. Với tư cách là một nhà thiết kế ánh sáng từng làm việc nhiều năm tại Canada, tôi biết cách điều chỉnh tiêu điểm của đènu2014điểm hội tụ của một thiết bị chiếu sáng rất dễ nhận biết khi bạn đứng trong luồng sáng đó, vì bạn có thể thấy thứ trông như tâm của một bông hoa ở giữa nòng đèn. Và khi đèn tắt, dư ảnh của "bông hoa" đó vẫn lưu lại trong vài giây.
Một chiếc đèn chiếu thẳng vào tôi, và chiếc bên cạnh thì chiếu ngay sát bên. Tôi không ngồi ở hàng đầu, tôi ngồi ở hàng thứ ba, và xét về tổng thể thì vị trí đó cũng khá xa hai thiết bị này.
Hậu quả là tôi đã không thể nhìn thấy mặt nam diễn viên đầu tiên trong mười phút đầu của vở kịch do các quy luật vật lý và sinh học đơn thuần. Sau đó, khi cảnh đầu tiên kết thúc, tôi vẫn thấy dư ảnh của hai luồng sáng này trong mắt rất lâu sau khi chúng đã tắt. Không hiểu vì lý do gì mà ở cuối cảnh một, nhà thiết kế và đạo diễn Mary Franklin lại nghĩ rằng việc nháy đèn từ mức 0 lên mức sáng tối đa (FL) liên tục vài lần là một ý tưởng hay ho.
Khi cảnh thứ hai tiếp diễn, bà Franklin lại tiếp tục có ý tưởng phủ đầy khói lên sân khấu. Đây có thể là một nước đi thú vị, ngoại trừ việc một lần nữa, có những khoảng thời gian dài tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy mặt diễn viên. Mục đích của một vở kịch trên sân khấu là gì khi khán giả thực sự không thể nhìn thấy nó?
Tôi ước gì mình có thể thực sự quan sát các diễn viên trong phần lớn vở kịch, vì kỹ năng đài từ của họ nghe rất ổn. Tôi từng xem Jake Curran, người đóng vai tu sĩ đột nhập, trong các tác phẩm trước đây, bao gồm cả vở kịch cực kỳ hài hước "Diary of a Nobody". Tôi thực sự tiếc là không thể quan sát diễn xuất của anh ấy xuyên suốt buổi diễn này.
Lúc tôi rời khỏi nhà hát, Giám đốc Nghệ thuật của King’s Head đã nhẹ nhàng nói với vị đạo diễn ngay trước mặt tôi một câu "làm tốt lắm" đầy nồng ấm. Ngay lập tức, tôi hiểu ra tại sao người phụ nữ ngồi trước mình lại cười nắc nẻ và suýt ngã khỏi ghế suốt buổi diễnu2014đó chính là chương trình của bà ấy.
Khoảnh khắc duy nhất trong suốt trải nghiệm này khiến tôi thực sự bật cười chính là lúc tôi bước ra khỏi cửa nhà hát.
Noonday Demons diễn ra tại Nhà hát King’s Head đến hết ngày 2 tháng 8 năm 2015
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy