TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Ladies In Lavender, Nhà hát Hè Frinton ✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
paul-davies
Share
Paul T Davies đánh giá vở Ladies In Lavender, tác phẩm mở màn cho mùa diễn thứ 81 của Frinton Summer Theatre.
Dàn diễn viên Ladies in Lavender. Ảnh: Chris Davies thuộc Photovogue Studio Frinton Ladies In Lavender.
Nhà hát Frinton Summer Theatre.
Ngày 13 tháng 7 năm 2022
3 Sao
Phòng vé Được chuyển thể từ bộ phim thành công năm 2004 của Charles Dance, vở kịch này là lựa chọn hoàn hảo cho nhà hát kịch thường trực (repertory theatre) lâu đời nhất nước Anh để khai mạc mùa diễn thứ 81. Đây hứa hẹn là một mùa diễn tuyệt vời với nhiều vở kịch xuất sắc sắp ra mắt, và đặc biệt là siêu phẩm Jesus Christ Superstar được trình diễn trong lều vào tháng Tám! Quay lại với hiện tại, bản chuyển thể của Shaun McKenna mang đến một tác phẩm hoài cổ lấy bối cảnh năm 1937, khi hai chị em Ursula và Janet phát hiện và chăm sóc Andrea, một nghệ sĩ vĩ cầm người Ba Lan bị dạt vào bãi biển gần ngôi nhà biệt lập của họ. Phần ghi chú chương trình rất thú vị khi chỉ ra rằng tiêu đề vở kịch có thể ám chỉ thói quen xưa cũ là ướp vải trong hoa oải hương để tránh nhặng - phép ẩn dụ này rất hiệu quả khi hai chị em bảo bọc Andrea, và ngược lại, tài năng của anh đã đánh thức cả những kỷ niệm buồn lẫn niềm vui. Thái độ đối với người nước ngoài cũng được khắc họa rõ nét, khi những vết sẹo từ Thế chiến thứ nhất vẫn còn hiện hữu trong khi Thế chiến thứ hai đang cận kề. Lòng tốt dành cho anh mang một thông điệp mạnh mẽ trong bối cảnh ngày nay.
Dàn diễn viên phối hợp rất tốt, xoay quanh hai chị em có tính cách hoàn toàn đối lập. Virge Gilchrist thể hiện tròn vai Janet thực tế và nhạy bén, dù tôi cảm giác cô ấy có thể bộc lộ nhiều hơn chút nữa những khao khát nội tâm khi Janet nhớ về tình yêu đã mất. Emily Raymond hóa thân hoàn hảo vào vai Ursula mơ mộng, phù phiếm, trong khi James Hastings xuất sắc trong vai Andrea, truyền tải được cảm xúc từ giường bệnh đến tận khán phòng và chơi vĩ cầm cực kỳ điêu luyện. Maxine Evans thật tuyệt vời trong vai quản gia Dorcas với lối châm biếm sắc sảo và khả năng căn chỉnh thời gian sân khấu tuyệt vời, còn William Oxborrow thì vào vai bác sĩ địa phương rất chuẩn xác, lột tả được sự cô đơn khi anh đem lòng yêu nữ nghệ sĩ phóng khoáng Olga (Deli Segal đã làm rất tốt dù vai diễn này chưa được khai thác sâu). Vở kịch diễn ra trên một bối cảnh tuyệt đẹp do Sorcha Corcoran thiết kế, một lần nữa tận dụng tối đa chiều sâu trong không gian hạn chế, cùng với phần ánh sáng tái hiện cảnh hoàng hôn đầy thuyết phục.
Trong Hồi hai, ta có thể thấy rõ sự sắp đặt của kịch bản nên có phần hơi khiên cưỡng (anh trai của Olga tình cờ lại là một nhạc trưởng nổi tiếng thế giới, người có thể mang lại sự nghiệp rực rỡ cho Andrea nếu anh rời Cornwall ngay lập tức). Tuy nhiên, phong cách của vở kịch vừa tao nhã vừa nhẹ nhàng, và đó chính là thế mạnh của nó. Dù không hẳn đẩy kịch tính lên cao trào, nhưng cái kết lại rất xúc động và sức mạnh của âm nhạc thực sự lay động lòng người.
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy