TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Lovett + Todd, King's Head ✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Daniel Coleman Cooke
Chia sẻ
Daniel Collard và Louise Torres Ryan trong Lovett + Todd. Ảnh: Another Soup Lovett + Todd
Nhà hát King’s Head
16 tháng 7 năm 2015
2 Sao
Sweeney Todd là một trong những vở nhạc kịch yêu thích nhất của tôi; bản dựng của Tooting Arts Club mà tôi xem hồi đầu năm vẫn là một trong những trải nghiệm sân khấu tuyệt vời nhất mà tôi từng có. Vì vậy, tôi đã đến King’s Head với một tâm trạng nửa háo hức nửa lo âu để xem cái nhìn "thay thế" của Another Soup về tác phẩm kinh điển của Sondheim.
Lovett + Todd kể câu chuyện về người thợ làm bánh quy đầy quỷ quyệt đằng sau kế hoạch rùng rợn, hé lộ một khía cạnh ít người biết đến của nhân vật nữ chính. Vở diễn bắt đầu với cái chết của mẹ bà Lovett (Bà cụ Lovett?) và cho thấy sự hình thành của kế hoạch tàn độc sau khi bà tiếp xúc với một gã thợ cạo ác quỷ nọ. Liệu Lovett + Todd có thể trở thành một bản tiền truyện xuất sắc cho Sweeney giống như cách mà Wicked đã làm được cho phù thủy xứ Oz?
Nói ngắn gọn là không. Có nhiều điểm đáng ghi nhận ở vở diễn này – nó sáng tạo, có chiều sâu ở vài phân đoạn và nỗ lực định hình bản sắc riêng. Tuy nhiên, nó thiếu đi sức hút và sự tinh tế của nguyên tác vốn rất thành công nhờ những yếu tố kinh dị đầy ẩn ý. Lovett + Todd lại chọn cách tiếp cận trực diện, dẫn đến cảm giác lặp lại – hai nhân vật chính hẳn đã phải bàn luận tới chục lần về đạo đức của việc sát hại người khác để lấy nhân bánh. Những câu đùa thường quá lộ liễu và có phần gượng ép – chẳng hạn như "Tay tôi run quá, tôi có thể cắt nhầm cổ ai đó mất" hay "Dù sao thì cũng chẳng mất miếng thịt nào của tôi" – chắc bạn cũng hiểu kiểu gây cười đó.
Phần nhạc của Jo Turner có những đoạn khá tốt, dù ngoại trừ bài hát kết thúc đầy hào hùng, các phân đoạn tối tăm hơn vẫn thiếu đi cảm giác đe dọa và sợ hãi cần thiết. Hiệu hiệu cắt tóc của Sweeney được giới thiệu bằng một nhóm tứ tấu acapella, một điểm nhấn đầy cảm hứng và chắc chắn là tiết mục âm nhạc hay nhất đêm. Đáng tiếc, đây lại là đỉnh cao hiếm hoi vì phần lớn lời bài hát trong các phân đoạn đồng ca bị trôi tuột mất – một tiết mục lớn trông rất vui mắt nhưng sự kết hợp giữa âm thanh kém và sự ồn ào trên sân khấu khiến khán giả hầu như không thể nghe được lời.
Về mặt diễn xuất, có một vài gương mặt nổi bật; Louise Torres-Ryan đã hóa thân thành một bà Lovett đầy lôi cuốn nhưng cũng không kém phần điên loạn, còn Sweeney Todd của Daniel Collard lại được thể hiện rất tinh tế với nội tâm giằng xé. Cả hai có sự tương tác rất ăn ý, dù việc Todd dễ dàng bị thao túng trong bản dựng này có phần hơi khác lạ so với hình tượng quen thuộc. Các diễn viên còn lại phải xử lý những nhân vật khá mỏng manh và rời rạc nhưng nhìn chung họ đã hoàn thành tốt vai trò của mình; dù lối dẫn chuyện có phần nhấn nhá quá mức của Eddie Mann tạo cảm giác hơi gồng.
Vở diễn mang lại cảm giác đây là một dàn diễn viên kịch nói hơn là những nghệ sĩ nhạc kịch toàn năng – có khá nhiều nốt nhạc bị phô (đặc biệt là các nốt cao trong vài bài đầu) và hầu hết dàn diễn viên thiếu nội lực giọng hát để gánh vác các đoạn đơn ca. Hai trong số các bài hát còn được dẫn vào bằng câu thoại "Hát một bài nào", một cách chuyển đoạn khá vụng về cho một vở nhạc kịch. Tuy nhiên, điểm thú vị là các diễn viên tự chơi nhạc cụ trên sân khấu, với guitar, trống và accordion đều xuất hiện.
Phần ấn tượng nhất của đêm diễn là cách dàn dựng đầy sáng tạo. Khán giả được chào đón bằng những màn giao lưu hóm hỉnh với các diễn viên trong vai nhân vật ngay khi vào chỗ và một vài vị khách không may mắn còn bị kéo lên sân khấu để tham gia vào vở kịch. Những màn này luôn mang lại tiếng cười, dù nó làm tôi nhớ lại cơn ác mộng thường gặp là bị đẩy lên sân khấu diễn vở Les Mis mà không hề có kịch bản trong tay…
Trong khi bối cảnh của Rhian Morris khá ổn, nó lại bị lu mờ bởi một thứ trông giống như một đống phân người khổng lồ nằm ngay trong tầm mắt tôi ở phía sau sân khấu. Tôi đồ rằng đó là một sự sắp đặt bắt buộc từ vở diễn Noonday Demons ra mắt sớm hơn (vốn có một tháp chất thải trên sân khấu), nhưng thực sự có bao nhiêu vở kịch bắt bạn phải xem cao trào cảm xúc trước một đống phân lớn như vậy? Chắc chắn không phải là vở The Mousetrap rồi…
Lovett + Todd là một nỗ lực đáng khen ngợi trong việc làm mới câu chuyện về Sweeney Todd. Tuy nhiên, đáng tiếc đây vẫn là một cơ hội bị bỏ lỡ – một vài điểm sáng trong dàn dựng không thể lấp đầy những lỗ hổng lớn trong cốt truyện và kịch bản.
Lovett + Todd được trình diễn tại Nhà hát King's Head cho đến hết ngày 1 tháng 8 năm 2015
Chia sẻ bài viết này:
Cập nhật những tin tức đặc sắc nhất về sân khấu kịch Anh ngay trong hộp thư của bạn.
Cập nhật ngay để sở hữu sớm nhất những tấm vé đẹp nhất, ưu đãi độc quyền và tin tức nóng hổi từ West End.
Bạn có thể hủy nhận tin bất kỳ lúc nào. Chính sách bảo mật