Từ năm 1999

Tin tức & Đánh giá Uy tín

26

năm

Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

Vé chính thức

Chọn chỗ ngồi của bạn

Từ năm 1999

Tin tức & Đánh giá Uy tín

26

năm

Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

Vé chính thức

Chọn chỗ ngồi của bạn

  • Từ năm 1999

    Tin tức & Đánh giá Sân khấu Uy tín

  • 26

    năm

    Tinh hoa sân khấu Anh Quốc

  • Vé chính thức

  • Chọn chỗ ngồi của bạn

TIN TỨC

ĐÁNH GIÁ: Salad Days, Nhà hát Union ✭✭✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Julian Eaves

Chia sẻ

Dàn diễn viên vở Salad Days tại Nhà hát Union. Ảnh: Scott Rylander Salad Days Nhà hát Union

Ngày 18 tháng 8 năm 2017

4 Sao

Đặt Vé Ngay

Đã từng có thời không ai coi trọng 'Salad Days': nhóm 'Monty Python' nổi tiếng đã từng nhại lại vở diễn này bằng sự pha trộn thiếu tôn kính theo phong cách Sam Peckinpah, biến thế giới kỳ ảo mong manh của một buổi trưa hè nước Anh thành một cuộc tắm máu kinh hoàng. Tôi rất vui khi thấy rằng, kể từ thời điểm tồi tệ đó, vở diễn đã tìm lại được vị trí yêu mến chân thành trong lòng công chúng Anh. Bảy năm trước, Tete-a-Tete Opera đã hồi sinh tác phẩm với sự chỉn chu về thanh nhạc tại Riverside Studios (hiện đã đóng cửa) và chinh phục một thế hệ khán giả hoàn toàn mới cho câu chuyện về thời kỳ Festival of Britain, một câu chuyện đơn giản nhưng đầy ẩn ý về tầng lớp thanh niên thượng lưu hậu chiến. Và giờ đây, trong bản dựng bậc thầy của Bryan Hodgson – một dấu ấn rực rỡ khác trong sự nghiệp của ông – chúng ta được chiêm ngưỡng một bức tranh toàn cảnh về nước Anh trước Khủng hoảng Suez, nơi những giá trị cũ về hệ thống phân cấp và sự tự tin của đế chế vẫn chưa đối mặt với những thế lực sẽ lật đổ chúng. Theo một nghĩa nào đó, khi chúng ta ngày nay đang đứng trước ngưỡng cửa của những thay đổi to lớn, sự hồi sinh của tác phẩm này không thể hợp thời hơn.

Dàn diễn viên vở Salad Days. Ảnh: Scott Rylander

Catherine Morgan đã biến không gian rộng mở của nhà hát thành một thảm cỏ xanh mướt trải dài, nơi giới thượng lưu Anh diễu hành qua lại; hàng ghế đầu thậm chí còn là những chiếc gối dã ngoại (hãy tự mang theo giỏ đồ ăn nhé!). Nhưng có lẽ thành công về mặt thị giác của vở diễn này phần lớn nhờ vào nhà thiết kế phục trang Mike Lees (cùng với The Attic Costume Collective): ông đã lục tung kho báu trang phục phong phú của mình để khoác lên dàn nhân vật của một thời đã qua những bộ đồ phối hợp màu sắc, chất liệu và phụ kiện cực kỳ cân đối – và cả những bộ tóc giả nữa! – tất cả đều được lựa chọn với độ chính xác tuyệt đối, khiến một vở diễn fringe (ngoài trung tâm) trông không khác gì một vở nhạc kịch quy mô lớn đẳng cấp: khi tất cả 14 diễn viên cùng xuất hiện, sân khấu toát lên vẻ hào nhoáng của thập niên 50, biến nó trở thành vở diễn hoành tráng nhất mà chúng ta từng thấy tại địa điểm này trong một thời gian dài. Jack Weir cũng có mặt để đảm bảo mọi thứ được chiếu sáng một cách kỳ diệu, cộng thêm một vài hiệu ứng đặc biệt ấn tượng.

Lowri Hamer và Laurie Denman trong vở Salad Days. Ảnh: Scott Rylander

Đây là thế giới của những người trẻ, và dàn diễn viên mới đầy triển vọng đang thực sự tận hưởng niềm vui trong vở diễn lễ hội lộng lẫy này. Các vai chính lãng mạn, Lowri Hamer hoạt bát và Laurie Denman vụng về đầy lôi cuốn; xung quanh họ là nhóm bạn bè, người thân, người yêu được diễn xuất đầy nhiệt huyết bởi Francesca Pim duyên dáng, Ashlee Young nhanh nhẹn, Emma Lloyd mạnh mẽ, James Gulliford sầu mộng, Lewis McBean quý phái, và trong vai 'anh em nhà Marx thứ năm', giải pháp khéo léo của Jacob Seickell cho vai câm Troppo.

Karl Moffatt và Sophie Millett trong vở Salad Days. Ảnh: Scott Rylander

Đối lập với sự hăng hái của tuổi trẻ là tầng lớp người lớn. Qua những người mẹ nghiêm khắc và đầy hiềm khích của cặp đôi chính do Darrie Gardner và Sophie Millett thủ vai, chúng ta có đủ sự rắc rối để giữ cho cốt truyện mỏng manh không biến mất hoàn toàn trước mắt. Trong khi đó, Karl Moffat đảm nhận một loạt các vai người thân hay can thiệp theo phong cách Alec-Guinness, mang lại những tràng cười sảng khoái. Tuy nhiên, phân cảnh hay nhất theo tôi là màn tiểu phẩm của hai sĩ quan cảnh sát cố gắng giải quyết mớ hỗn độn: do Tom Norman và Stephen Patrick thủ vai, nó hay không kém gì những gì xuất sắc nhất của Will Hay và gợi nhớ mạnh mẽ đến những màn chơi chữ của Ronnie Barker. Khoảnh khắc này là một thành công tuyệt đối và định hướng cho sự trưởng thành của toàn bộ tác phẩm.

Emma Lloyd và Tom Norman trong vở Salad Days. Ảnh: Scott Rylander

Hài kịch nhẹ nhàng thập niên 1950 vốn không phải là thể loại thực sự được 'giảng dạy' tại các trường nghệ thuật ngày nay, và nó đòi hỏi những kỹ năng khá phức tạp để thể hiện đúng chất: đoàn diễn này đã dũng cảm đương đầu với mọi thử thách, dồn hết năng lượng cho vai diễn. Điều này phát huy hiệu quả nhất trong phần biên đạo xuất sắc của Joanne McShane, nhạy bén với từng sắc thái của các vũ điệu thời kỳ đó, và cách dàn dựng các tiết mục tập thể của cô thật đáng ngưỡng mộ, từ bài hát mở đầu dẫn dắt 'All The Things That Are Done By A Don' cho đến những đoạn nhảy bùng cháy. Tuy nhiên, dù bộ ba piano, trống và guitar bass nghe rất hợp với các ca khúc dưới sự chỉ đạo âm nhạc của Elliot Styche, nhưng nó sẽ còn hay hơn nếu có sự uyển chuyển và đa dạng hơn về nhịp độ cũng như cách phối khí, tạo chiều sâu và khoảng lặng cho các bài hát nhẹ nhàng: ví dụ, 'I Sit In The Sun' trôi qua nhanh như thể đang vội bắt tàu hỏa, trong khi thực ra nó nên là một ốc đảo của sự thư thái và tĩnh lặng trước khi hành động chính bắt đầu. Điều này vô tình khiến dàn diễn viên đôi khi gặp khó khăn trong việc thuyết phục khán giả về sự lãng mạn của tác phẩm.

Maeve Byrne trong vở Salad Days. Ảnh: Scott Rylander

Còn về 'câu chuyện' thì sao? Động lực chính là việc những đứa trẻ vui vẻ được người đàn ông lang thang bí ẩn và giàu có của Tom Self trả công hậu hĩnh để 'chăm sóc' một cây đàn piano (hóa ra lại có phép thuật), một mô-típ kiểu 'Titfield Thunderbolt' kết nối vô số nhân vật và sự kiện. Bản thân cây đàn không phải trọng tâm quan trọng nhất, nhưng nó vạch ra lộ trình để chúng ta đi xuyên suốt vở hài kịch nhẹ nhàng này, mang lại sự gắn kết cho các tình tiết phiêu lưu. Ngoài ra, những tình tiết rẽ ngang cũng rất thú vị: Maeve Byrne với giọng hát vang sáng đã mang đến hai phân đoạn lộng lẫy nhất trong vai Cleopatra (với trang phục đẹp đến nghẹt thở) và nhân vật Electrode từ ngoài hành tinh – trông như thể vừa bước ra từ 'Saucy Jack and the Space Vixens', phản ánh những biến động sắp tấn công xã hội tự mãn, đang ngủ quên này.

Dẫu vậy, đây vẫn là một cách tuyệt vời để tận hưởng mùa hè và sau khi kết thúc đợt diễn tại Southwark, vở sẽ lưu diễn tại Theatre Royal Bath, nơi sân khấu chính sẽ càng làm tôn lên vẻ rực rỡ của nó. Ba lần hoan hô cho những ngày hè rực rỡ 'Salad Days' này!

Diễn ra đến ngày 9 tháng 9 năm 2017

VÉ XEM SALAD DAYS

Chia sẻ bài viết này:

Cập nhật những tin tức đặc sắc nhất về sân khấu kịch Anh ngay trong hộp thư của bạn.

Cập nhật ngay để sở hữu sớm nhất những tấm vé đẹp nhất, ưu đãi độc quyền và tin tức nóng hổi từ West End.

Bạn có thể hủy nhận tin bất kỳ lúc nào. Chính sách bảo mật

Theo dõi chúng tôi