Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

  • Since 1999

    Trusted News & Reviews

  • 26

    years

    best of british theatre

  • Official tickets

  • Pick your seats

ĐÁNH GIÁ: I Went To A Fabulous Party, Nhà hát Kings Head ✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Tim Hochstrasser

Share

Ảnh: Francis Loney I Went To A Fabulous Party

Nhà hát King’s Head, Islington

19 tháng 6 năm 2015

2 Sao

Nhà hát King’s Head vốn có truyền thống đáng nể trong việc ủng hộ các tác phẩm kịch đương đại về đề tài đồng tính, nhưng đáng tiếc là với tình trạng hiện tại, vở kịch mới dài 65 phút của And Davies này chưa thực sự nối dài thêm bảng thành tích đó. Tác phẩm không hẳn là thiếu tiềm năng, và với một chuyến lưu diễn dài ngày sắp tới tại Edinburgh vào tháng 8, vẫn còn cơ hội để phát triển cũng như tinh chỉnh cả về kịch bản lẫn chiều sâu và sự chân thực trong diễn xuất. Những lời nhận xét khắt khe dưới đây vì thế mang tính chất đóng góp xây dựng hơn là sự phủ nhận đơn thuần cho nỗ lực rõ rệt của dàn diễn viên và đội ngũ sáng tạo.

Sân khấu được sắp xếp theo dạng traverse (khán giả ngồi đối diện hai bên) với người xem vây quanh ba phía của một phòng khách, được trang bị ghế ngồi ở các độ cao khác nhau, một chiếc bàn cà phê và một chiếc bàn đặt laptop vốn đóng vai trò lớn trong diễn biến. Một cánh cửa dẫn ra phía bếp. Mọi thứ đang được chuẩn bị cho một bữa tiệc do Matt (Piers Hunt) làm chủ xị, người cố gắng phá vỡ 'bức tường thứ tư' bằng cách tán gẫu với khán giả trong khi dọn dẹp căn hộ. Anh kết hợp cùng chồng mình là Lee (Mark Ota), người đang bị cúm và khi buổi tối trôi qua, anh càng tệ hơn do sự kết hợp tai hại giữa rượu và thuốc cảm. Vị khách đầu tiên đến là Chris (Gregory A Smith), một người có vẻ ngoài đạo mạo nhưng thực chất lại ẩn mình trong vỏ bọc 'queen' đỏng đảnh và hay làm quá để tự bảo vệ mình. Tuy nhiên, đằng sau đó, anh vẫn dành tình cảm đơn phương sâu đậm cho Lee. Một mối đe dọa tiềm tàng đối với hạnh phúc gia đình xuất hiện dưới hình hài Darren (Luke Kelly), đồng nghiệp của Matt: đẹp trai và có hình thể săn chắc như dân thể hình, câu hỏi đặt ra là anh ta thân thiết với Matt đến mức nào, và chính xác thì tại sao anh ta lại được mời đến bữa tiệc này? Người tiếp theo là Tom (Stephen Oswald), một 'daddy bear' lớn tuổi hơn hẳn những người còn lại, ban đầu hầu như chỉ nói nhát gừng vì vừa bị bạn đời chia tay. Một cặp đôi khác hoàn thiện danh sách khách mời, nhưng quan trọng là họ đến riêng biệt: Paul (Ahd Tamimi) là một anh chàng nghiện gym kiêm vũ công thoát y bán thời gian – một kẻ cực kỳ yêu bản thân; và Josh (Carlton Venn), một 'twink' nhút nhát, thiếu kinh nghiệm, vừa mới quen Paul ở phòng tập.

Khi buổi tối tiếp diễn, một lượng lớn rượu được tiêu thụ giúp mọi người cởi mở hơn cả về lời nói lẫn trang phục. Sự e dè bị rũ bỏ, những sự thật đôi khi khó nghe và không thoải mái được phơi bày, cùng với đó là khá nhiều cảnh khỏa thân chắc chắn đã làm mãn nhãn khán giả. Các mối quan hệ trở nên căng thẳng, lòng tự trọng bị tổn thương theo những cách khá dễ đoán, và có những gợi mở về việc hàn gắn những rạn nứt cũ cũng như hình thành các kết nối mới. Có một vài lời thoại và câu đùa hay, nhưng dựa trên phản ứng của khán giả, chúng không nhiều như cách các diễn viên và tác giả kỳ vọng. Hiện tại, thật không may, tổng thể vở kịch vẫn chưa tạo được hiệu ứng lớn hơn tổng cộng các thành phần của nó.

Có vài lý do cho điều này. Thứ nhất là sự không chắc chắn về thể loại. Lẽ ra nó chỉ cần là một vở hài kịch phong tình phóng túng ở mức độ giải trí thuần túy – như thành công của Bathhouse: the Musical! tại Above the Stag ở Vauxhall gần đây. Với kiểu tác phẩm đó, bạn có thể thoải mái sử dụng các khuôn mẫu (stereotypes) đồng tính điển hình, giễu nhại chúng bằng lối hài hước thô trần cũng như sự hóm hỉnh tinh tế. Tuy nhiên, vở kịch này lại có tham vọng lớn hơn: một loạt các chủ đề nghiêm túc được đưa ra ở những thời điểm khác nhau – sự ái kỷ của lối sống cuồng gym đương đại, sự hời hợt độc hại của các ứng dụng hẹn hò, và sự tự lừa dối cũng như lảng tránh những sự thật không thoải mái về bản sắc cá nhân dưới 'vỏ bọc an toàn' của chủ nghĩa khoái lạc đồng tính. Về cuối kịch, tác phẩm thậm chí còn gợi ý rằng việc 'come-out' với chính bản thân mình thực chất còn khó khăn hơn việc 'come-out' với xã hội. Tất cả những chủ đề này đều quan trọng, nhưng không có chủ đề nào thực sự được khai thác đến nơi đến chốn. Cảm giác như vở kịch đang cố gắng trở thành phiên bản cập nhật của My Night with Reg (vừa được tái diễn rất thành công tại Donmar những tháng gần đây) nhưng lại không thể chạm tới tầm vóc đó.

Lý giải chính cho điều này là, không giống như tác phẩm kinh điển của thập niên 1980 đó, kịch bản ở đây không xây dựng và bộc lộ nhân vật dần dần qua những đối thoại tinh tế mà chỉ đơn giản trình diện bảy cá nhân như những khuôn mẫu đồng tính cố định với các chức năng định sẵn và không hề phát triển xuyên suốt diễn biến. Họ vẫn chỉ là những con rối chứ không phải những nhân vật có đời sống riêng. Ngoại lệ duy nhất là chàng trai trẻ Josh, người thực sự có một hành trình thay đổi từ sự lóng ngóng vụng về đến sự tự tin vào bản thân. Không phải ngẫu nhiên mà diễn xuất của Carlton Venn là ấn tượng nhất đêm diễn – đơn giản vì anh có một câu chuyện để kể và tận dụng tối đa chất liệu được giao. Có sự đa dạng của các cung bậc cảm xúc đối lập được thể hiện qua những lời thoại hợp lý, cho phép chúng ta thấy chi tiết tâm lý và biểu đồ phát triển của nhân vật. Đáng tiếc là điều này không xảy ra với các nhân vật khác. Về mặt kỹ thuật dàn dựng thì không có gì đáng chê – đạo diễn dày dạn kinh nghiệm Dan Phillips đảm bảo các chuyển động diễn ra mượt mà, tự nhiên và tạo cảm giác không gian rộng hơn thực tế, một điều khó thực hiện với bảy người trưởng thành diễn cảnh say xỉn trong không gian hẹp. Một khán giả được mời tham gia vào phân đoạn nhảy múa và nó diễn ra khá ổn, không bị rơi vào tình huống gượng gạo kiểu 'Dame Edna'. Các cảnh lẻ được ngăn cách bởi những khoảnh khắc disco cách điệu giúp tạo nhịp điệu hiệu quả. Không, vấn đề của đêm diễn này nằm ở sự thiếu nhất quán trong cả ý tưởng lẫn cách thực hiện.

Gợi ý của tôi là hoặc hãy tổ chức thêm các buổi workshop để mở rộng kịch bản, cho các nhân vật và chủ đề nghiêm túc có thêm không gian để 'thở' và phát triển; hoặc hãy đơn giản hóa nó thành một vở hài kịch thuần túy (farce), tập trung vào các tình huống gây cười trực quan và lời thoại sắc sảo để nó trở thành một tác phẩm thiên về phong cách. Cả hai khả năng này đều là những giải pháp đáng trân trọng và thú vị, trong khi vở diễn hiện tại vẫn còn dở dang ở hầu hết mọi cấp độ.

I Went To A Fabulous Party diễn ra tại Nhà hát King's Head cho đến ngày 5 tháng 7 năm 2015

Chia sẻ bài viết này:

Chia sẻ bài viết này:

Get the best of British theatre straight to your inbox

Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.

You can unsubscribe at any time. Privacy policy

FOLLOW US