TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Princess, Nhà hát LOST ✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Julian Eaves
Share
Ảnh: Aidan Orange Photography Công chúa (Princess)
Nhà hát LOST
Ngày 16 tháng 11 năm 2016
3 Sao
Bản hòa ca đầy sáng tạo của Stuart Saint — người đồng thời đảm nhận vai trò nhà soạn nhạc, biên kịch, biên đạo, ca sĩ kiêm đạo diễn — là một thử nghiệm giàu nhạc cảm trong nghệ thuật kể chuyện. Lấy cảm hứng từ câu chuyện kinh điển 'Alice ở Xứ sở Thần tiên', Saint chiêu đãi khán giả một bữa tiệc âm nhạc mang âm hưởng phong cách những năm 80 sôi động với chính giọng hát của mình (một chất giọng cuốn hút, gợi nhắc tới Mark Almond). Trên nền nhạc đó, dàn diễn viên đa tài gồm tám người (trong buổi diễn này là bảy người do có chấn thương) đã tái hiện những phân cảnh mẫu mực trong hành trình phiêu lưu của nàng nữ chính tiểu thuyết. Saint đã khéo léo kết hợp nhiều phong cách vũ đạo từ thương mại, nhạc kịch, đương đại nghệ thuật đến ballet và nhảy đường phố. Vở diễn mang lại niềm vui bùng nổ và trôi qua nhanh chóng trong hơn một giờ đồng hồ, với rất nhiều khoảnh khắc thăng hoa đầy phấn khích.
Các vũ công chính là linh hồn của buổi diễn. Morgan Scott, trong vai chú thỏ trắng, hiện lên đầy gợi cảm và tự tin. Anh sở hữu những đường nét chuyển động uyển chuyển, tinh tế cùng một thể hình kỷ luật, giúp anh thực hiện và giữ các động tác một cách nhẹ nhàng như không, tạo được kết nối trực tiếp và vững chãi với khán giả. Đây là màn trình diễn nổi bật nhất trong đoàn và rõ ràng Scott là một nghệ sĩ đầy triển vọng. Travis Sumner và Onyemachi Ejimofor cũng đến từ "lò" đào tạo London Studio Centre như Scott, nhưng các bước nhảy của họ không đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối; thay vào đó, họ thể hiện sự gần gũi, hài hước và thoải mái. Các nữ vũ công Naomi Peaston, Louise Andree Douglas và Helen Scott cũng mang phong cách này hơn là sự bí ẩn của chú thỏ; họ hóa thân vào nhiều vai diễn khác nhau với khả năng nắm bắt tính cách nhân vật xuất sắc. Cường độ biểu diễn vô cùng khắc nghiệt khi họ phải có mặt trên sân khấu gần như suốt buổi: đặc biệt là Scott với hàng loạt cú nhảy và nâng người ngoạn mục mà anh thực hiện với sự say mê rõ rệt. Trong khi đó, Jennie Dickie vào vai 'Alice/Công chúa' một cách chân phương nhưng đầy nội lực và ấm áp; cô là nhân vật mà khán giả cảm thấy gần gũi nhất và dễ dàng đồng hành cùng chuyến hành trình của cô với sự quan tâm sâu sắc.
Phần biên đạo xứng đáng được theo dõi sát sao, dù đôi khi sự hiện diện của các màn hình TV phía trước sân khấu – một ý tưởng thiết kế của Mary Colhisey – làm che lấp vài chi tiết quan trọng. Tuy nhiên, nhìn chung diện mạo của vở diễn mang hơi thở đương đại đầy lôi cuốn và cốt truyện đủ đơn giản để nắm bắt. Pete Ayres thiết kế ánh sáng khá chắc tay, trong khi phần âm thanh của Simon Kitts và Sam Dyson ở mức khá (dù chúng tôi vẫn mong đợi được nghe rõ lời bài hát của Saint hơn). Lana Avis và Gwen Jones giữ vai trò 'biên đạo thường trực', cùng với phần dàn dựng bổ sung từ Mo Jen. Saint đang đi đúng hướng với phong cách này và chúng tôi mong chờ được thấy tác phẩm này phát triển xa hơn nữa.
Cập nhật những tin tức đặc sắc nhất về sân khấu kịch Anh ngay trong hộp thư của bạn.
Cập nhật ngay để sở hữu sớm nhất những tấm vé đẹp nhất, ưu đãi độc quyền và tin tức nóng hổi từ West End.
Bạn có thể hủy nhận tin bất kỳ lúc nào. Chính sách bảo mật