Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

  • Since 1999

    Trusted News & Reviews

  • 26

    years

    best of british theatre

  • Official tickets

  • Pick your seats

ĐÁNH GIÁ: The Play That Goes Wrong, Nhà hát Duchess ✭✭✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Matthew Lunn

Share

Dàn diễn viên vở The Play That Goes Wrong. Ảnh: Helen Murray The Play That Goes Wrong

Nhà hát Duchess

Ngày 8 tháng 9 năm 2016

4 Sao

ĐẶT VÉ NGAY | THÊM THÔNG TIN Được ví von như sự kết hợp giữa ‘Fawlty Towers và Noises Off’, The Play That Goes Wrong là một tác phẩm đầy tham vọng, khai thác tối đa tiềm năng gây cười từ một vở diễn thảm họa và sự suy sụp tinh thần dần đều của các diễn viên. Kể từ khi ra mắt tại Nhà hát Duchess vào tháng 9 năm 2014, chương trình đã gặt hái thành công vang dội, giành giải 'Hài kịch mới xuất sắc nhất' tại giải thưởng Olivier 2015. Khi các thành viên ban đầu của Mischief Theatre chuyển sang diễn Peter Pan Goes Wrong và sau đó là The Comedy About A Bank Robbery hiện đang diễn tại The Criterion, họ đã mở rộng quy mô đội ngũ của mình. Buổi biểu diễn kỷ niệm 2 năm này được đảm nhiệm bởi dàn diễn viên thứ ba, với kỳ vọng tiếp nối thành công rực rỡ từ những người tiền nhiệm.

Dàn diễn viên vở The Play That Goes Wrong. Ảnh: Helen Murray Giống như Noises Off, vở kịch lồng trong kịch là một tác phẩm nhạt nhẽo được thể hiện bởi một dàn diễn viên vụng về. ‘Vụ án mạng tại thái ấp Haversham’ là sản phẩm của Hiệp hội Kịch nghệ Bách khoa Cornley, mà Chủ tịch là Chris Bean (Hayden Wood) đã mở đầu buổi diễn bằng một đoạn độc thoại hài hước xin lỗi về những rủi ro trong các show trước. Điều này định hình nên một tác phẩm bị cản trở bởi lối diễn xuất cường điệu kỳ lạ, đạo cụ thất lạc và một bối cảnh sân khấu ngày càng mong manh.    Đó là một trải nghiệm giải trí cực kỳ tuyệt vời, với hàng loạt tình huống trớ trêu đầy sáng tạo và dàn diễn viên rõ ràng là đang tận hưởng từng khoảnh khắc hệt như khán giả vậy.

Vở kịch tìm cách lý giải cho quá trình sản xuất thảm khốc bằng những góc nhìn sâu hơn về sự yếu kém của hội kịch – cả về tập thể lẫn cá nhân. Một chiếc đĩa CD Duran Duran nhầm chỗ và một bệ lò sưởi thiết kế tồi tê, vốn đã được giới thiệu cho khán giả trước khi vở kịch bắt đầu, mang lại hiệu ứng gây cười cực lớn, trong khi những căng thẳng hậu trường tạo thêm chiều sâu thú vị cho những pha hài hước hình thể. Đáng chú ý là mối tình tay ba đầy khó xử giữa Max khờ khạo (Daniel Millar), nhân viên hậu đài Annie (Joanne Ferguson) và cô bạn diễn lẳng lơ của Max là Sandra (April Hughes), khi xích mích giữa hai người sau đã lan tận lên sân khấu. Cả ba đều có những màn trình diễn tuyệt vời, nổi bật bởi sự nhất quán hài hước và đôi khi là sự tinh tế đầy bất ngờ. Ngược lại, sự bi hài đằng sau những khó khăn với lời thoại của Dennis (Drew Dillon), phần âm thanh và ánh sáng kiểu "sao cũng được" của Trevor (Fred Gray) và sự thất vọng của Jonathan (Oliver Llewellyn-Jenkins) khi bị lỡ nhịp càng khiến những cảnh tượng lúng túng đó trở nên buồn cười hơn.

Joanne Ferguson trong The Play That Goes Wrong. Ảnh: Helen Murray Tuy nhiên, không giống như Noises Off, chúng ta không cảm nhận được đầy đủ sự vận hành nội bộ của đoàn kịch và điều gì thúc đẩy mỗi diễn viên. Ví dụ, Hayden Wood vào vai một Chris Bean hợm hĩnh cực kỳ đạt, và thể hiện hoàn hảo cảnh suy sụp kiểu Basil Fawlty, nhưng anh không có nhiều cơ hội để tương tác với các bạn diễn ngoài vẻ bối rối hoặc cáu kỉnh. Nhân vật Robert của Adam Byron thì đầy vẻ chế nhạo, khô khan và ích kỷ một cách xuất sắc, với khả năng bắt nhịp hài hước tuyệt vời và lối nhả chữ kiểu kịch nghệ giả tạo. Thế nhưng dù thái độ của anh ta với phần còn lại của đoàn kịch là ích kỷ một cách thuyết phục, chúng ta không thấy được tác động của điều này lên các vai diễn khác vốn thường sẽ cảm thấy bị xúc phạm. Điều này không làm cho The Play That Goes Wrong kém đi phần thú vị; thực vậy, dù về chủ đề rất giống Noises Off, nhưng tông giọng lại có chút khác biệt. Cảm giác về những buổi tập không hạnh phúc và hệ quả của nhiều năm sản xuất những vở kịch đầy tham vọng nhưng lo âu được nhắc đến trong bài phát biểu mở đầu của Chris Bean, được ghi lại một cách ngắt quãng, bổ trợ thay vì định đoạt tính chất của vở hài kịch. Tuy điều này cho phép chúng ta xem trọn vẹn ‘Vụ án mạng tại thái ấp Haversham’ – một trải nghiệm rất đáng giá mà có lẽ sẽ khó thực hiện được trong một tác phẩm tập trung sâu hơn vào tâm lý nhân vật – nhưng đôi khi nó khiến người xem cảm thấy hơi tách biệt khỏi diễn biến.

Dàn diễn viên vở The Play That Goes Wrong. Ảnh: Helen Murray Tất nhiên, với những sự cố đầy sáng tạo được phô diễn, việc rời mắt là không thể. Ngôi sao thực sự của The Play That Goes Wrong chính là thiết kế sân khấu của Nigel Hook – vẻ ngoài là một phòng khách kiểu cũ đầy đủ chức năng nhưng thực chất là một cái bẫy chết người đầy thuyết phục. Mọi diễn viên đều xứng đáng được khen ngợi vì khả năng xoay sở trong cấu trúc được tính toán kỹ lưỡng này. Dưới bàn tay dàn dựng phi thường của Mark Bell - chỉ riêng cảnh đấu kiếm thôi cũng đã xứng đáng với giá tiền mua vé - sự hỗn loạn diễn ra trong sự ngỡ ngàng tột độ của các nhân vật, mà không gây ra tổn thương nào cho các diễn viên. Kết hợp với ánh sáng tệ hại một cách nghệ thuật và phần âm thanh lạc điệu vốn tệ dần theo diễn{

Chia sẻ bài viết này:

Chia sẻ bài viết này:

Get the best of British theatre straight to your inbox

Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.

You can unsubscribe at any time. Privacy policy

FOLLOW US