TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Romeo Và Juliet, Nhà hát The Globe ✭✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
Mark Ludmon
Share
Kirsty Bushell (Juliet) và Edward Hogg (Romeo). Ảnh: Robert Workman
Romeo & Juliet
Nhà hát The Globe
Bốn sao
Với một câu chuyện quá đỗi quen thuộc và được dàn dựng thường xuyên như Romeo và Juliet, liệu có còn cơ hội nào để làm mới nó? Vở diễn đầy ồn ào và năng lượng của Daniel Kramer tại The Globe đã chứng minh là có thể. Dù một vài nét tinh tế có thể bị lu mờ trong sự náo nhiệt, nhưng vở kịch bùng nổ với chiều sâu thị giác, sự sáng tạo và tính tương tác thú vị mà sân khấu lộ thiên này luôn làm rất tốt.
Các học giả thường nhận xét rằng nửa đầu của Romeo và Juliet mang cấu trúc hài kịch hơn là bi kịch. Như thường lệ tại The Globe, mọi cơ hội đều được tận dụng để tìm tiếng cười trong câu chuyện về hai gia đình thù địch và những đứa con ở tuổi vị thành niên đang say đắm trong tình yêu. Dàn diễn viên diện những trang phục hóa trang kỳ quái với khuôn mặt trang điểm như đoàn xiếc, nhưng mang chút hơi hướng u tối của phong cách cabaret đương đại và ban nhạc "gypsy" The Tiger Lillies. Bữa tiệc lớn nơi đôi trẻ gặp mặt mở màn bằng bản cover đầy lôi cuốn ca khúc YMCA của Village People, với màn ca múa của hầu hết dàn diễn viên, dẫn đầu bởi ông bố của Juliet, Lãnh chúa Capulet, trong bộ trang phục khủng long.
Harish Patel (Tu sĩ Lawrence) và Edward Hogg (Romeo). Ảnh: Robert Workman
Dưới những tràng cười, bi kịch vẫn được báo trước, rõ nhất là qua hình ảnh lặp lại của những chiếc quan tài nhỏ cho trẻ em, những dải khăn liệm đen và thứ trông giống như một quả bom treo lơ lửng trên sân khấu tối giản của Soutra Gilmour. Cú chạm cảm xúc đầu tiên đến khi Romeo và Juliet cuối cùng cũng gặp nhau, trên nền nhạc bản This Bitter Earth hoàn hảo của Dinah Washington, khẳng định rằng cuộc đời chỉ là "cát bụi" nếu thiếu vắng tình yêu.
Nhịp độ thay đổi nhanh chóng với cái chết của Mercutio (bạn Romeo) và Tybalt (anh họ Juliet). Các cảnh quay chuyển đổi đồng thời, lồng ghép lễ cưới của cặp đôi trẻ và sau đó là cảnh Juliet chờ đợi Romeo trên giường cưới. Đây là một phần của nhịp độ dồn dập trong sản xuất, đôi khi làm xao nhãng khỏi văn bản của Shakespeare, dù vẫn có những khoảnh khắc tĩnh lặng, đặc biệt là các phân cảnh gần gũi đầy cảm xúc giữa hai người tình.
Mặc dù hai diễn viên chính đã đủ tuổi để có con ở tuổi thiếu niên, Edward Hogg và Kirsty Bushell vẫn thể hiện tuyệt vời sự ủ rũ và nôn nóng mãnh liệt của nhân vật. Romeo bắt đầu như một cậu thanh niên "emo" hay dỗi hờn với chiếc tai nghe áp chặt vào tai, trong khi Juliet khao khát tình yêu và sự tự do khỏi vòng kìm kẹp của cha mẹ. Lựa chọn diễn viên ở cuối độ tuổi 30 trở nên hợp lý hơn ở nửa sau vở kịch, khi đôi trẻ buộc phải trưởng thành nhanh chóng để đối mặt với cái kết bi thảm, sở hữu sự chín chắn và thấu đáo hơn cả cha mẹ họ.
Trong vai Lãnh chúa Capulet, Gareth Snook thể hiện rõ nét sự chuyên quyền, thậm chí bạo lực với gia đình; trong khi Martina Laird lại gây thương cảm một cách kỳ lạ trong vai người vợ nghiện rượu thất thường. Tybalt của Ricky Champ là một kẻ bắt nạt hung dữ như chó bull, toát ra vẻ đe dọa ẩn sau lớp hóa trang chú hề. Ông cũng kiêm luôn vai con chó của nhà Capulet – trong bộ đồ chó nguyên bộ – một sự thay đổi thú vị so với liên tưởng thông thường của Tybalt với loài mèo. Các màn trình diễn nổi bật khác bao gồm Blythe Duff xuất sắc trong vai Nhũ mẫu với giọng Scotland sắc sảo, khai thác triệt để sự hài hước trong từng lời thoại. Jonathan Livingstone cũng rất tròn vai Benvolio dễ mến, dành một phần thời gian nhảy nhót trong bộ đồ chú chó Goofy.
Gareth Snook (đứng) trong vai Lãnh chúa Capulet và Ricky Champ (nằm) vai Tybalt. Ảnh: Robert Workman
Với quá nhiều điều diễn ra, việc Mercutio không chỉ do một nữ diễn viên thủ vai mà còn được xây dựng thành nhân vật nữ dường như không gây ra nhiều tranh cãi như vai Malvolia của Tamsin Greig tại Nhà hát Quốc gia. Điều này thêm một chiều kích mới vào tình bạn với Romeo, gợi ý rằng tình cảm của cô có ranh giới sát với tình yêu, và có lẽ cho thấy việc thay đổi giới tính trong kịch Shakespeare đang dần trở nên bình thường. Golda Rosheuvel vào vai một cô nàng tomboy táo bạo không ngại thể hiện bản sắc cá nhân, và việc cô ban đầu từ chối thừa nhận mình bị Tybalt đâm trọng thương khiến cái chết của nhân vật thêm phần xúc động. Rosheuvel cũng dẫn dắt cảnh kết, cùng dàn diễn viên thể hiện bản In This Heart đầy ám ảnh của Sinéad O’Connor, khiến cả khán đài không ai cầm được nước mắt.
Với những đoạn nhạc rock và house dồn dập cùng dàn dựng trực diện, vở diễn đôi khi mang hơi hướng của một vở rock opera, dưới sự hỗ trợ từ giám đốc âm nhạc Laura Moody, nhà sản xuất âm nhạc Ben de Vries và thiết kế âm thanh Paul Groothuis. Kramer có một vài lựa chọn hơi lạ như thay thế thuốc độc và kiếm bằng súng đồ chơi, yêu cầu diễn viên phải nói "pằng" như trẻ con chơi đồ hàng, tạo nên một nốt hài hước hơi lạc điệu trong một cảnh vốn dĩ đau buồn. Nhưng nhìn chung, Kramer và dàn diễn viên xứng đáng nhận được lời khen ngợi vì đã lấy một câu chuyện kinh điển và mang đến cho nó một góc nhìn mới mẻ, thú vị và đầy hào hứng.
Diễn ra đến ngày 9 tháng 7 năm 2017
Cập nhật những tin tức đặc sắc nhất về sân khấu kịch Anh ngay trong hộp thư của bạn.
Cập nhật ngay để sở hữu sớm nhất những tấm vé đẹp nhất, ưu đãi độc quyền và tin tức nóng hổi từ West End.
Bạn có thể hủy nhận tin bất kỳ lúc nào. Chính sách bảo mật