Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

  • Since 1999

    Trusted News & Reviews

  • 26

    years

    best of british theatre

  • Official tickets

  • Pick your seats

ĐÁNH GIÁ: Tick Tick BOOM!, Nhà hát Park ✭✭✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Julian Eaves

Share

Gillian Saker và Chris Jenkins trong Tick Tick BOOM! Tick Tick BOOM!

Park Theatre 90

8 tháng 5 năm 2017

4 Sao

Đặt Vé Ngay

Bronagh Lagan, đạo diễn của bản dựng đầy sức sống tại trung tâm nghệ thuật mới tuyệt vời ở Finsbury Park cho tác phẩm 'chạy đà' của Jonathan Larson trước siêu phẩm nhạc kịch mang tính biểu tượng 'Rent', đang nhanh chóng trở thành một trong những đạo diễn sáng tạo và sâu sắc nhất đất nước. Quả thực, cô ấy đi trước thời đại đến mức, theo một cách nào đó, chúng ta đang phải đuổi theo cô ấy, trong khi trí tưởng tượng của chính cô ấy đang lao về phía trước để tạo ra những phản hồi mới mẻ. Lần đầu tôi thấy cô gây tiếng vang tại rạp Tristan Bates nhỏ nhắn với bản dựng bắt mắt của vở 'The Stationmaster' của Tim Connor và Susannah Pearse. Khi tôi vẫn còn đang chiêm nghiệm điều đó, cô đã khai phá không gian Large của Southwark Playhouse với một bản 'Promises, Promises' đầy bản lĩnh và điêu luyện, một tác phẩm xuất sắc đến mức chỉ đến bây giờ tôi mới cảm nhận hết được sự thấu đáo và hiệu quả của nó. Lúc ấy tôi không biết, nhưng nhiều tháng sau khi vở diễn khép lại, tôi vẫn có thể hình dung ra cách sắp đặt và bố trí nhân vật của cô, vẫn có thể dõi theo từng bước di chuyển, nghe từng lời thoại, thấy biểu cảm trên khuôn mặt họ, và trên hết – cảm nhận được cảm giác ngồi trong rạp với tư cách khán giả để trải nghiệm sự kiện đó. Không phải đạo diễn nào cũng được ban tặng khả năng 'cộng hưởng' phi thường này với công chúng, để tiếp tục mối quan hệ giữa bản thân họ, dàn diễn viên được tuyển chọn kỹ lưỡng và những bối cảnh được dàn dựng công phu, vươn xa hơn cả thời gian biểu diễn để sống mãi trong tâm trí khán giả sau khi vở diễn kết thúc. Tôi nghĩ Lagan có lẽ là một trong những đạo diễn kiệt xuất đó.

Jordan Shaw, Gillian Saker và Chris Jenkins trong Tick Tick BOOM.

Nếu đúng như vậy, thì mọi lời khen ngợi đều thuộc về Katy Lipson của Aria Entertainments, người đã dìu dắt Lagan, và cùng với Joe C Brown hiện đang dẫn dắt bản dựng nhỏ gọn đầy tinh tế của vở nhạc kịch ba người quyến rũ này. Vở diễn được phát triển từ chính bản độc thoại soft-rock hóm hỉnh của Larson, nơi ông thử nghiệm rất nhiều ý tưởng và phong cách mà sau này đã thăng hoa rực rỡ trong phiên bản hiện đại hóa đầy đủ và rộng lớn hơn của 'La Boheme'. Lần đầu sản xuất tại địa điểm này, đội ngũ đã mời được bộ ba tài năng đầy cuốn hút tại không gian biểu diễn nhỏ hơn: Chris Jenkins, người từng gây sốt ở đây cách đây không lâu với 'The Burnt Part Boys', trở lại trong vai hiện thân của Larson – Jonathan, người đang vật lộn để viết nên một kiệt tác nhạc kịch Mỹ dưới hình thức vở 'Superbia' (có lẽ là khá khó để dàn dựng); và trong vai những người bạn đồng hành dễ mến, chúng ta có Gillian Saker, một gương mặt thực lực từ sân khấu kịch thẳng (straight theatre), vào vai Susan, cùng Jordan Shaw mang hơi thở hào nhoáng của West End vào vai Michael. Cả ba diễn viên đều đảm nhận hàng loạt vai phụ khác, đôi khi chia sẻ vai cho nhau, mang lại cho tác phẩm một nét ngẫu hứng đầy thú vị.

Chris Jenkins trong Tick Tick BOOM!

Diễn xuất của họ tràn đầy tình yêu, sự dịu dàng, hóm hỉnh và một kiểu hài hước tự trào nhẹ nhàng nhưng cũng đầy đam mê. Đó là những màn trình diễn xuất phát từ bên trong nhân vật và lan tỏa ra phía khán giả. Tôi tin chắc rằng họ sẽ càng chín muồi hơn trong suốt thời gian công diễn. Về mặt kỹ thuật, có thể có một vài trục trặc nhỏ cần khắc phục, đặc biệt là vấn đề âm thanh (và tôi tin tưởng Jamie Woods sẽ giải quyết được những vấn đề đó trong thiết kế âm thanh của mình): ban nhạc được khuếch đại nhưng – ít nhất là trong đêm diễn cho báo chí – các diễn viên nghe như thể không được hỗ trợ mic vậy.

Bản thân kịch bản rõ ràng là một câu chuyện hậu trường kiểu 'Và rồi tôi đã viết...', nhưng được khoác lên mình một diện mạo hậu hiện đại đầy ấn tượng. Các bài hát mang phong cách revue (tạp kỹ) đa dạng hơn là cấu trúc nhạc kịch truyền thống. Ban nhạc sống nhỏ nhắn (được dẫn dắt khéo léo bởi chuyên gia về nhạc Larson, Gareth Bretherton), dường như thực sự đang chơi nhạc 'bên trong những bức tường' của căn hộ nhỏ tại New York. Và đồ nội thất trong thiết kế sân khấu kiểu collage của Nik Corrall có thể được di chuyển linh hoạt để tạo ra nhiều không gian và môi trường khác nhau, cũng như những khung hình cảm xúc cho từng 'tiết mục' – vốn là những phân cảnh của câu chuyện. Ben M Rogers thắp sáng tất cả với sự chú ý tỉ mỉ đến những chi tiết kỳ quặc và quái chiêu, từ ánh đèn Broadway rực rỡ đến những ngọn nến flickering kiểu Puccini nhỏ nhoi. Không khí đô thị công nghiệp được duy trì qua tiếng rì rầm ngắt quãng của điều hòa, hay những làn khói nhân tạo phun ra. Thế giới đô thị hóa đậm nét này gợi ý cả về sự trung tâm lẫn tính chất phù du của dòng người trên đường phố, trong phòng khách, quán ăn, văn phòng và xe hơi của thế giới Larson. Philip Michael Thomas mang đến những chuyển đoạn mượt mà vào các chuyển động đầy thú vị và đặc trưng.

Chris Jenkins, Jordan Shaw, Gillian Saker trong Tick Tick BOOM!

Lagan đã tái hiện vở nhạc kịch này như một vở kịch thực thụ. Cô tiếp cận kịch bản không phải như một giáo trình để tạo ra những màn trình diễn dễ dãi, những tiếng cười nhanh chóng hay cảm xúc dễ đoán, mà như một thách thức để thu hút trí óc của cô – và qua đó là của khán giả. Cô chọn một tác phẩm không chỉ nổi tiếng mà còn gần như huyền thoại, và dường như muốn nói với chúng ta rằng: 'Bạn nghĩ bạn biết rõ vở này... nhưng liệu có thật vậy không?' Và tôi vừa nhận ra rằng cô ấy cũng đã làm điều tương tự trong 'Promises, Promises' và 'The Stationmaster', và tôi mừng là mình đã nhận ra điều đó. Hiệu ứng ở đây là buổi diễn tạo ra một tác động khá mạnh mẽ: người xem liên tục bị đẩy ra khỏi cảm giác thoải mái và buộc phải lắng nghe – thật cẩn thận và chăm chú – từng lời nói của những con người đáng quý và tuyệt vời này, những người như những ảo ảnh đang lung linh trước mắt chúng ta, trong tất cả sự mong manh và tính hữu hạn của kiếp người. Nó mang lại một kiểu 'tương tác' lạ lùng, nơi khán giả ẩn dụ như đang đứng trên bờ vực của việc thực sự khám phá ra điều gì đó lâu bền và ý nghĩa về các nhân vật, trong khi luôn ý thức được rằng hình ảnh của sự khai sáng đó đang dần trôi xa hơn, mạnh mẽ và rõ nét hơn khi đồng thời trở nên xa cách và khó nắm bắt hơn. Đối với một chương trình thực chất là màn 'tổng duyệt' cho một 'Rent' lớn hơn và hoàn thiện hơn nhiều, cách tiếp cận này là hoàn toàn chính xác. Nó có thể được cấu trúc một cách điên rồ, với các cảnh quay được viết theo những phong cách khác biệt hoàn toàn, đôi khi không thể tìm thấy sự nhất quán về tông giọng, mục đích và phong thái. Tuy nhiên, tôi rất vui mừng khi nói rằng mình đã đặt lịch để quay lại xem lần nữa để chiêm nghiệm những ẩn đố thẩm mỹ đầy mê hoặc này vào cuối đợt diễn. Đây là kiểu tác phẩm xứng đáng với sự chú ý như vậy.

Ảnh: Claire Billyard

Diễn ra đến ngày 27 tháng 5 năm 2017

ĐẶT VÉ XEM TICK TICK BOOM! TẠI RẠP PARK THEATRE 90

Chia sẻ bài viết này:

Chia sẻ bài viết này:

Get the best of British theatre straight to your inbox

Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.

You can unsubscribe at any time. Privacy policy

FOLLOW US