Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

Since 1999

Trusted News & Reviews

26

years

best of british theatre

Official tickets

Pick your seats

  • Since 1999

    Trusted News & Reviews

  • 26

    years

    best of british theatre

  • Official tickets

  • Pick your seats

ĐÁNH GIÁ: Admissions, Trafalgar Studios London ✭✭✭✭

Phát hành lúc

Bởi

Helena Payne

Share

Helena Payne đánh giá diễn xuất của Alex Kingston trong vở kịch Admissions của Joshua Harmon, hiện đang được công diễn tại Trafalgar Studios, London.

Alex Kingston (vai Sherri) và Sarah Hadland (vai Ginnie) trong vở kịch Admissions. Ảnh: Johan Persson Admissions Trafalgar Studios

4 Sao

Đặt Vé Ngay

Sherri Rosen-Mason, do Alex Kingston thủ vai, là Trưởng bộ phận Tuyển sinh tại một ngôi trường đầy danh giá; cô sống trong một ngôi nhà mơ ước với căn bếp sang trọng cùng người chồng học thức, cũng là hiệu trưởng của trường. Cậu con trai duy nhất của họ, Charlie Luther Mason, luôn khao khát được vào Đại học Yale nhưng lại thất bại, trong khi người bạn thân nhất của cậu là Perry (người mang trong mình một phần tư dòng máu da màu) lại thành công. Dự án tâm huyết cả đời của Sherri là: "giảm bớt sự áp đảo của người da trắng trong trường học"; nhiệm vụ "cao cả" nhằm tăng chỉ tiêu đa dạng lên 20% đang bị đặt dưới sự soi xét gắt gao khi cô vừa phải an ủi con trai trước nỗi thất vọng cay đắng, vừa phải bảo vệ chính hệ thống mà lần này đã gây bất lợi cho con mình.

Alex Kingston (Sherri) và Andrew Woodall (Bill) trong Admissions. Ảnh: Johan Persson

Sắc tộc dường như là đề tài nóng hổi đang bao trùm các sân khấu kịch hiện nay. Sau tác phẩm gây tiếng vang Bad Jews, Joshua Harmon chuyển sự chú ý sang bản sắc của người da trắng, hay cụ thể hơn là giới trí thức da trắng có tư tưởng tự do. Có một chút không thoải mái và khá bất ngờ khi xem một vở kịch về sắc tộc ở nước Mỹ hiện đại lại được biểu diễn bởi một dàn diễn viên toàn người da trắng. Tuy nhiên, theo lý thuyết về "nhân tố khác biệt" (otherness) của Said, bản sắc da trắng cần được xem xét như một thực thể riêng biệt thay vì mặc định nó là một trạng thái trung lập, và tôi đồ rằng đây chính là điều Harmon muốn truyền tải thông qua việc tuyển chọn diễn viên.

Phần biểu diễn của toàn bộ dàn diễn viên đều rất ấn tượng, đáng chú ý nhất là Alex Kingston, người đã chia sẻ những khoảnh khắc đầy dằn vặt với khán giả khi chúng ta thấy cô phải sắp đặt lại suy nghĩ và phản ứng của mình để duy trì hình ảnh lý tưởng về bản thân. Ben Edelman trong vai cậu con trai vừa gây phẫn nộ vừa đáng thương, người đã không có được cái kết viên mãn tại Yale, nhưng trong cơn thịnh nộ của mình đã đưa ra những quan điểm xác đáng về việc sắc tộc và đặc quyền không phải lúc nào cũng không thể tách rời. Margot Leicester mang lại những tràng cười sắc sảo khi đại diện cho kiểu phân biệt chủng tộc thẳng thắn và lỗi thời đối lập với lối nói nước đôi được trau chuốt kỹ lưỡng của Sherri, chẳng hạn như: "tìm cho tôi những người thiểu số trông rõ là da màu trong ảnh." Thật đáng ngại. Trong khi đó, Sarah Hadland trong vai bạn thân của Sherri và mẹ của Perry mang đến những khoảnh khắc xót xa chân thực dù vẫn đầy rẫy khuyết điểm khiến người xem phải ái ngại. Tuy nhiên, không ai đáng chê trách bằng cha của Ben do Andrew Woodall thủ vai. So với đứa con trai nóng nảy và người vợ đạo đức giả, ông ta có lẽ là người sống đúng với lý tưởng chính trị của mình nhất nhưng lại thiếu đi sự trắc ẩn đến mức gây ác cảm.

Alex Kingston (Sherri), Andrew Woodall (Bill) và Ben Edelman (Charlie) trong Admissions. Ảnh: Johan Persson

Tôi rất thích vở kịch này. Tôi thực sự đã cười vì những lời thoại hóm hỉnh và cảm thấy nó đối diện trực diện với những định kiến thời đại. Tập trung vào bản sắc của giới da trắng tự do, vở kịch táo bạo đưa lên sân khấu những nhân vật không hẳn là phản diện cũng chẳng phải anh hùng. Thật vậy, những con người đầy khiếm khuyết trong Admissions nằm trong vùng xám của đạo đức mà hầu hết chúng ta, nếu thành thật với lòng mình, có lẽ cũng đang tồn tại ở đó. Không thể phủ nhận rằng, khi nói đến việc thăng tiến cá nhân, ai cũng sử dụng những gì họ có để dẫn đầu, cho dù đó là tiền bạc, tầm ảnh hưởng hay khả năng ghi điểm trong các tiêu chí ưu tiên. Vì vậy, có lẽ Harmon đang nói một cách trung thực nhất thông qua nhân vật chính khi cô tuyên bố: "Nếu không ai bận tâm đến nó, sẽ chẳng có gì thay đổi." Trong Admissions, sự quan tâm của Harmon về bản sắc da trắng là một đóng góp cần thiết vào cuộc đối thoại rộng lớn hơn về chính trị sắc tộc và bản sắc mà chúng ta đang thấy trên sân khấu kịch và bối cảnh văn hóa nói chung.

ĐẶT VÉ VỞ ADMISSIONS TẠI TRAFALGAR STUDIOS

ĐẶT VÉ VỞ ADMISSIONS TẠI RẠP RICHMOND

Chia sẻ bài viết này:

Chia sẻ bài viết này:

Get the best of British theatre straight to your inbox

Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.

You can unsubscribe at any time. Privacy policy

FOLLOW US