TIN TỨC
ĐÁNH GIÁ: Sweat (Mồ Hôi), Nhà hát Gielgud London ✭✭✭✭✭
Phát hành lúc
Bởi
paul-davies
Share
Cây viết Paul T Davies đánh giá vở kịch đoạt giải thưởng của Lynn Nottage - Sweat, hiện đang được công diễn tại Nhà hát Gielgud, London trong một mùa diễn giới hạn.
Martha Plimpton (vai Tracey) trong vở Sweat. Ảnh: Johan Persson Sweat Nhà hát Gielgud, London.
13 tháng 6 năm 2019
5 Sao
Tác phẩm này của Donmar Warehouse chuyển sang West End với bề dày thành tích và những lời tán dương nồng nhiệt từ giới phê bình. Tác giả Lynn Nottage là người phụ nữ duy nhất trong lịch sử giành được hai giải Pulitzer cho Kịch nghệ, và quá trình dàn dựng của Lynette Linton từng là một hiện tượng cháy vé tại Warehouse. Không khó để hiểu tại sao; vở kịch đầy ám ảnh và nhức nhối này đã lột tả sự tàn khốc của chủ nghĩa tư bản, đồng thời để tinh thần nhân văn và sự sẻ chia dần trỗi dậy. Thành công đó còn nhờ vào sự góp mặt của dàn diễn viên hoàn hảo đến từng chi tiết.
Osy Ikhile (vai Chris) và Patrick Gibson (vai Jason) trong Sweat. Ảnh: Johan Persson
Tại vùng trung tâm công nghiệp bị lãng quên của nước Mỹ, ở Reading, Pennsylvania, một cộng đồng làm việc tại nơi từng là huyết mạch sản xuất của Giấc mơ Mỹ. Những người công nhân tụ họp tại quán bar địa phương, nơi mà mọi người đều biết tên nhau, nhưng đây không phải là bộ phim Cheers. Lấy bối cảnh năm 2000 với chiến dịch tranh cử tổng thống làm nền tảng đầy ẩn ý, ban lãnh đạo bắt đầu tháo dỡ máy móc khỏi nhà máy và thuê lao động thời vụ với giá rẻ hơn. Những tình bạn bắt đầu sụp đổ, phân biệt chủng tộc trỗi dậy; vở kịch như một chiếc nồi áp suất không ngừng tăng nhiệt để rồi khi hơi nóng thoát ra, nó cho thấy sự tàn khốc của việc đặt lợi nhuận lên trên con người, nơi quốc gia giàu nhất thế giới dường như chẳng hề bận tâm đến cảnh nghèo đói và vô gia cư.
Clare Perkins trong vai Cynthia của vở Sweat. Ảnh: Johan Persson
Vở kịch bắt đầu nhiều năm sau những sự kiện chính, với cảnh Evan (Sule Rimi) phỏng vấn Jason - người vừa ra tù với những hình xăm SS trên mặt. Patrick Gibson đã có một màn trình diễn tuyệt vời, toát lên sự giận dữ và bạo lực nhưng đồng thời cũng hoàn toàn vụn vỡ. Tại quán bar năm 2000, anh là bạn thân của Chris (Osy Ikhele) và không hề có sự phân biệt chủng tộc; vậy điều gì đã khiến Jason trượt dài vào phe cực hữu? Martha Plimpton đơn giản là xuất sắc trong vai Tracey, một người bình thường làm việc tại nhà máy từ thời thiếu niên, bạn thân của Cynthia (do Clare Perkins thủ vai cũng xuất sắc không kém), người mà việc được thăng chức lên quản lý đã làm lộ ra sự phân biệt chủng tộc âm ỉ bấy lâu. Stuart McQuarrie cũng rất ấn tượng trong vai người pha chế Stan - một nhân tố ổn định, người luôn cố gắng giữ hòa khí khi các sự kiện dần mất kiểm soát. Leanne Best thật tuyệt vời trong vai Jessie nghiện rượu, bị mắc kẹt trong vòng xoáy đi xuống mà cả cô và chúng ta đều biết là không có lối thoát. Mọi sắc thái trong kịch bản của Nottage đều được diễn xuất một cách hoa mỹ, đan xen giữa những cú sốc và sự hài hước một cách cân bằng.
Thành công vang dội của vở kịch nằm ở cách nó nhẹ nhàng chỉ ra rằng, do những cuộc khủng hoảng thị trường sau đó, những mầm mống của sự phản kháng - từ việc không đi bầu cho đến việc tin vào những lời hùng biện của các chính trị gia tuyên bố sẽ lắng nghe "tầng lớp lao động bình dân" hay mong muốn phá vỡ hệ thống - đều đã bắt đầu từ năm 2000. Những nhân vật này có thể là những công nhân thép ở Nam Wales, hay công nhân trong ngành công nghiệp ô tô. Vở kịch tràn đầy tính nhân văn và là một trong những tác phẩm gây xúc động nhất mà bạn sẽ được xem trong năm nay.
ĐẶT VÉ XEM SWEAT
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy