TIN TỨC
Phỏng vấn Telly Leung từ Sân khấu Broadway
Phát hành lúc
Bởi
Emily Hardy
Share
Emily Hardy có buổi trò chuyện cùng Telly Leung (ngôi sao phim Glee) về đêm diễn của anh tại London Hippodrome, về vở Rent, Godspell, Allegiance, và cuộc sống của một nghệ sĩ nhạc kịch tại Broadway. TL: Thật là thú vị. Tôi rất thích làm việc tại Broadway, nhưng được biểu diễn tại West End luôn là một giấc mơ thành hiện thực của tôi. Tôi đã đến Luân Đôn vào năm 2006 trong kỳ nghỉ một tuần khi đang diễn vở Wicked và tôi đã yêu nơi này mất rồi. Tôi nghĩ hầu hết các nghệ sĩ Broadway đều mơ ước được sống ở Luân Đôn một thời gian, để tham gia một vở diễn được yêu thích đến mức cả đoàn được mời sang tận Luân Đôn. Các chàng trai trong vở Hair vài năm trước đã hiện thực hóa được giấc mơ đó.EH: Có vẻ như ngày càng có nhiều trường hợp như vậy hơn. Anh đã xem vở Matilda chưa?TL: Tôi xem rồi! Vừa mới xem xong! Nó thật tuyệt vời. Tin hay không tùy bạn nhưng tôi lớn lên cùng các tác phẩm của Roald Dahl đấy. Hồi nhỏ tôi đọc sạch tất cả sách của ông ấy. EH: Cả tôi cũng vậy. TL: Tôi biết ông ấy được yêu thích cuồng nhiệt ở Anh như thế nào; nhưng ở đây ông ấy cũng thực sự rất phổ biến. Tôi cảm thấy chính Roald Dahl đã khiến tôi yêu việc đọc sách. EH: Điều gì đã khiến anh yêu sân khấu nhạc kịch? Tôi đoán là anh rất yêu nó... hay tôi nhầm nhỉ? TL: Tôi yêu nó chứ. Thực sự rất yêu. Tôi là con một – con của một gia đình nhập cư từ Trung Quốc, và bố mẹ tôi chắc chắn đã có những kỳ vọng khác cho tôi thay vì sân khấu. Họ muốn tôi, một cách dễ hiểu, có một công việc tri thức ổn định, trở thành bác sĩ hoặc luật sư, kiếm thu nhập sáu con số và sống với giấc mơ Mỹ – cuộc sống mà khi là người nhập cư, họ đã không có được. Vì vậy, tôi đã học hành chăm chỉ và thi đỗ vào một ngôi trường chuyên toán và khoa học ở New York nhưng chính tại đó, tôi nhận ra não bộ của mình phát triển quá lệch. Tôi cần phải rèn luyện nửa còn lại bằng cách làm một điều gì đó khác... như là kịch nghệ chẳng hạn. Tôi bắt đầu tham gia lớp kịch sau giờ học và vai diễn đầu tiên trên sân khấu của tôi là trong vở Pippin. Khi lớn lên, tôi thích đi xem kịch. May mắn của việc lớn lên ở New York là Broadway ngay sát ngưỡng cửa nhà bạn, và có hai vở diễn thực sự làm tôi choáng ngợp: Đầu tiên là Rent. Các nhân vật là những người tôi thấy trên phố hằng ngày và tôi có thể thấy hình bóng mình trong đó vì dàn diễn viên rất đa dạng. Vở thứ hai là Hello Dolly với Carole Channing. Tôi nhớ lúc đó mình vừa hoàn thành kỳ thi SAT và muốn tự thưởng cho bản thân. Một cơn bão lớn đổ bộ vào Quảng trường Thời đại và tôi đã ngồi ướt sũng trong nhà hát vừa lạnh vừa chạy máy lạnh phà phà. Nhưng tôi chẳng bận tâm. Cuối hồi một, Channing hát bài Before The Parade Passes By, và đó là khoảnh khắc khắc sâu trong tâm trí tôi vì bài hát đó có trong album solo của tôi. Bà ấy sở hữu khả năng độc đáo là khiến mọi người trong nhà hát cảm thấy như thể bà chỉ đang hát cho riêng họ nghe. EH: Anh có cảm thấy Broadway vẫn còn những nghệ sĩ mang tính hình mẫu như thế không? TL: Có chứ, nhưng bây giờ mọi thứ đã khác nhiều rồi. Những nghệ sĩ tôi thực sự ngưỡng mộ là những người có nét riêng độc đáo: chẳng hạn như Alan Cummings, Sutton Foster và Kristin Chenoweth. Tuy nhiên tôi nghĩ tiêu chuẩn bây giờ đã khác, với những diễn viên xiếc, diễn viên kiêm nhạc công và mọi thứ khác. Khái niệm "Triple Threat – tài năng ba trong một" ngày xưa không còn giống như trước nữa. Khi tôi diễn vở Godspell năm ngoái, tôi đã phải gia nhập công đoàn nhạc công vì tôi vừa chơi piano vừa hát cùng lúc. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải làm điều đó. Đó là trải nghiệm căng thẳng nhất mà tôi từng trải qua. EH: Rent là vở diễn đã thay đổi mọi thứ đối với tôi khi tôi lớn lên, nhưng vở nhạc kịch tôi thích nghe nhất lại là Godspell. Tôi chưa bao giờ thực sự hiểu hết chuyện gì đang xảy ra nhưng tôi cứ nghe đi nghe lại cho đến khi cái đĩa CD mòn vẹt thì thôi. Theo tôi, album dàn dựng năm 2011 của anh là bản thu âm hay nhất của vở này từ trước đến nay. TL: Cảm ơn bạn. Thực sự có điều gì đó rất đặc biệt ở cả hai vở diễn đó; thật thú vị khi đó là hai vở yêu thích của bạn. Đó cũng là những vở mà tôi thường xuyên được chọn vào – những vở diễn tập thể. Rent đã trụ vững 13 năm tại Broadway nhưng chỉ có một nhóm nhỏ diễn viên thực sự tham gia vì mọi người không chịu rời đi. Tại sao họ lại muốn rời khỏi một tập thể tuyệt vời như vậy chứ? Mọi người trong những vở diễn đó đều là những người kể chuyện quan trọng. Tôi hoàn toàn hiểu vì sao đó lại là hai vở yêu thích của bạn. EH: Anh đã bao giờ thử sức ở khía cạnh sáng tạo chưa? TL: Tôi đang bắt đầu thử sản xuất và viết lách một chút, nhưng điều tôi thích làm nhất là các buổi diễn cabaret của riêng mình. Ngày xưa, bạn có thể thuê một căn phòng tại Don’t Tell Mama trên Phố 46 và rủ bạn bè tới để có cơ hội phát triển bản thân và làm chủ loại hình nghệ thuật này. EH: Chúng ta sẽ trở nên trì trệ nếu không tự tạo ra những cơ hội cho bản thân trong khoảng thời gian giữa các dự án. TL: Chính xác. Vở Broadway đầu tiên của tôi là Flower Drum Song với ngôi sao Lea Salonga, nhưng chúng tôi chỉ trụ được bốn tháng. Khi nó đóng màn, tôi đã học được một bài học đắt giá trong ngành giải trí. Tôi chưa thấy hài lòng, nên tôi bắt đầu xây dựng một chương trình cá nhân và phát triển phong cách dẫn chuyện. Bây giờ, mỗi khi hoàn thành một dự án tại Broadway, tôi đều cố gắng tạo ra thứ gì đó của riêng mình. Tôi cũng tham gia giảng dạy thêm. Tôi thích việc có thể truyền đạt cho các em nhỏ những kỹ thuật và kinh nghiệm ban đầu, nhất là khi các em tràn đầy nhiệt huyết. Đừng hiểu lầm tôi nhé, tôi rất yêu diễn xuất, nhưng tôi có cảm giác mình sinh ra không phải chỉ để diễn. Tôi muốn mình nghỉ hưu với tư cách là một giáo viên chứ không phải diễn viên. Tôi sẽ chẳng là gì nếu thiếu đi những người thầy của mình. EH: Anh có cảm thấy Broadway là nơi dễ tiếp cận không? Liệu những bạn trẻ mới vào nghề có cơ hội không? TL: Có rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng được mời tham gia ở đây, cũng như ở Luân Đôn vậy, nhưng cuối cùng thì tài năng, sự quyết tâm và kiên trì sẽ luôn được đền đáp. Và đó là tất cả những gì chúng tôi có thể nói với họ. Đó là cuộc chiến về thể lực và cả sự kiên nhẫn. Và dĩ nhiên, nó không phải lúc nào cũng giống như bạn tưởng tượng. Ngay khi bạn chọn biểu diễn là nghề nghiệp, bạn phải cân bằng giữa nghệ thuật và thương mại. Nếu tiền bạc không thành vấn đề thì mọi chuyện đã khác, nhưng thực tế là, bạn diễn những vở nhạc kịch thương mại lớn, thành công để kiếm tiền, và rồi sau đó trong năm, bạn diễn vở Antigone trong tầng hầm nhà thờ nào đó để thỏa mãn cái tôi nghệ thuật. EH: Maria Friedman từng nói rằng những vở diễn thương mại lớn là thứ giúp bạn sắm được cả căn bếp. TL: Hoàn toàn chính xác. Tôi đã làm nghề từ năm 2000 và đó thực sự là một sự cân bằng. Và nghe này, tôi đang ở độ tuổi mà đôi khi tôi tự vấn mình đang làm gì, nhưng gần đây tôi đã tìm ra câu trả lời: Đó là vì tôi lớn lên là con một, nên khi tham gia một đoàn kịch, tôi có ngay một gia đình. Với mỗi vở diễn, gia đình ấy lại lớn thêm. Mọi người ai cũng từng ở đỉnh cao và ai cũng từng trải qua cảnh vở diễn đột ngột đóng màn và phải đi nhận trợ cấp thất nghiệp vào ngày hôm sau. Bởi vì ai cũng hiểu vòng quay của nghề diễn, chúng tôi có thể hỗ trợ lẫn nhau. Hệ thống hỗ trợ đó chắc chắn không tồn tại ở Hollywood. EH: Hiện tại anh đang thực hiện dự án nào? TL: Một vở nhạc kịch mới tên là Allegiance cùng với George Takei và Lea Salonga. Vở diễn kể về việc giam giữ những người Mỹ gốc Nhật trong Thế chiến II – một giai đoạn lịch sử mà không nhiều người biết đến, tập trung vào một gia đình bị chia cắt bởi chính trị. Chúng tôi đã thực hiện các buổi đọc kịch bản và workshop cho vở diễn trong hơn ba năm và cuối cùng cũng đã ra mắt thế giới năm ngoái tại Old Globe ở Santiago. Nó đã phá kỷ lục phòng vé nên chúng tôi mang nó về đây, tháo rời và lắp ghép lại (thay đổi cấu trúc) và vừa hoàn thành xong buổi giới thiệu lớn cho giới chuyên môn. Chúng tôi hy vọng điều này sẽ mở đường cho một đợt công diễn tại Broadway vào mùa xuân năm sau. EH: Anh thực sự rất tâm huyết. Chắc hẳn không dễ dàng gì để đưa một vở nhạc kịch hoàn toàn mới, chưa có tên tuổi lên sân khấu. TL: Nó đòi hỏi rất nhiều sự hy sinh và lòng quyết tâm, nhưng tác phẩm này xứng đáng với điều đó. EH: Anh có hào hứng khi được biểu diễn tại Hippodrome ở Luân Đôn không? TL: Tôi rất phấn khích. Lý do ban đầu tôi đến Luân Đôn là để dự G3 – một hội chợ lớn cho các fan của phim Glee (các "Gleeks"). Tôi đã không thể đi lưu diễn cùng nhóm Warblers vì đang bận thực hiện Allegiance, nên đây sẽ là cơ hội đầu tiên để tôi gặp gỡ người hâm mộ từ bên kia đại dương. Và nhân lúc ở đây, tôi sẽ biểu diễn chương trình của mình cùng ban nhạc jazz trio. Một vài người bạn Mỹ của tôi đã từng diễn tại Hippodrome như: Sherie Rene Scott, Caissie Levy, Michael Patrick Walker. Tôi thích việc nó nằm ngay trung tâm West End và là một không gian hoàn hảo cho chương trình của tôi. EH: Anh có thể bật mí một chút về danh sách bài hát (set list) không? TL: Năm ngoái, tôi đã phát hành một album gồm các bài hát cover với bản phối mới mang tên I’ll Cover You (đây là bài hát tình yêu Broadway tôi thích nhất mọi thời đại). Chúng tôi có các bài của Stevie Wonder, các giai điệu kịch nghệ và thậm chí là Madonna theo phong cách mới. Chúng tôi làm mới chúng, thử nghiệm với nhịp điệu và tốc độ nhưng vẫn giữ lại những gì khán giả yêu thích ở bài gốc. Ví dụ, chúng tôi hát bài In My Life của The Beatles, nhưng theo kiểu hát ru. Bố mẹ tôi là người nhập cư Trung Quốc, họ học tiếng Anh qua tivi và nghe nhạc; những lựa chọn bài hát của tôi hoàn toàn bị ảnh hưởng bởi những gì họ từng nghe. Khi tôi còn bé, thứ duy nhất có thể dỗ tôi nín khóc chính là nhạc của The Beatles. EH: Vậy thì anh chẳng bao giờ có thể theo ngành Toán hay Khoa học được rồi! TL: Tôi biết mà! Không đời nào. Tóm lại, buổi diễn bao gồm những bản phối của các bài hát có ý nghĩa với tôi và kể về câu chuyện của tôi. Nó diễn ra vào ngày 20 và 21 tháng 7, và Declan Bennett từ vở Once (cũng là chiến hữu của tôi từ vở Rent) sẽ tham gia biểu diễn cùng tôi vào ngày Chủ nhật. Anh ấy rất tuyệt vời – một người viết nhạc thực thụ và đầy chiều sâu. Bạn biết không, mơ ước lớn nhất của tôi là có ngày được chất mọi thứ lên xe buýt cùng ban nhạc của mình và lưu diễn khắp đất nước để trình diễn chương trình này. EH: Nghe thật tuyệt. Tôi rất mong chờ được xem nó. Thông tin thêm về buổi diễn của Telly tại Luân Đôn có tại đây.
Get the best of British theatre straight to your inbox
Be first to the best tickets, exclusive offers, and the latest West End news.
You can unsubscribe at any time. Privacy policy